Kỉ niệm những ngày đầu đời lính
Kỉ niệm những ngày đầu vào Nam làm nhiệm vụ kháng chiến chống Mỹ
“Chiến tranh” là sự xung đột vũ trang giữa các các dân tộc, các quốc gia, các giai cấp, các tập đoàn nhằm thực hiện mục đích chính trị, kinh tế nhất định. Nó là cách các nước đi xâm chiếm nước khác thể hiện sức mạnh, sự bành trướng lãnh thổ, chiếm đoạt tài nguyên và nô dịch một đất nước, một dân tộc khác. Mỹ đã và đang là một nước như thế. Chúng đã xâm lược đất nước Việt Nam ta và để lại những nỗi đau không thể nguôi ngoai cho dân tộc ta. Dân tộc ta dưới sự lãnh đạo của chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại đã đánh đuổi một cường quốc, dành lại độc lập – tự do cho nhân dân ta. Biết bao con người đã nằm xuống, đã để lại một phần máu thịt của mình để đổi lấy cuộc sống hòa bình hôm nay. Tôi là một người trẻ sinh ra trong thời bình nhưng tôi cũng thấm đẫm trong mình tinh thần yêu nước qua những trang sử hào hùng của dân tộc, qua những câu chuyện từ chính những cựu chiến binh đi ra từ cuộc kháng chiến đầy vẻ vang này. Ông Lâu – em trai của ông nội tôi đã kể lại cho tôi nghe về những kỉ niệm ngày đầu đi lính đầy thử thách.
Ông tên là đầy đủ là Nguyễn Văn Lâu, sinh năm 1949. Hiện ông đang thường trú tại thôn Nghĩa Thái, xã Nghĩa Hưng, tỉnh Ninh Bình. Ông sinh ra lớn lên trong thời kỳ đất nước đang trong cuộc chiến trường kì chống đế quốc Mỹ và chính quyền Ngụy. Khi ông 17 tuổi hơn, ông thuộc diện con một nên được tạm thời hoãn nhập ngũ. Tại quê hương lúc bấy giờ là ông làm công tác đoàn thanh niên từ năm 1967. Tuy được tạm thời miễn đi nghĩa vụ, xong ông thấy là người thanh niên trong lúc đất nước có chiến tranh thì mình cũng cần góp sức để đất nước sớm có ngày hòa bình. Chính vì thế, ông đã tình nguyện đi nhập ngũ vào tháng 4 năm 1967. Trong quá trình ông đi nhập ngũ, ông được huấn luyện tại huyện Thanh Liêm cũ (thuộc tỉnh Ninh Bình) với thời gian là 6 tháng. Sau đó, ông được chuyển vào chiến đấu tại chiến trường B. Để di chuyển vào đó thì quãng đường ông đi hết gần 5 tháng. Lên ga Phủ Lý, lên tàu hỏa và đi vào trong Thanh Hóa – Nghệ An. Đến bến Vinh ông xuống đi tàu thủy và đi vào Trường Sơn, vượt Trường Sơn qua Lào rồi vòng về tới tỉnh Khánh Hòa là ông được địa phương đó nhận quân và ông công tác chiến đấu tại huyện 301 - tỉnh Khánh Hòa. Chúng ta cùng lắng nghe câu chuyện của ông nhé.
Ông kể lại: “Thời gian tôi đi được nhập ngũ và được vào Nam chiến đấu tại trường B và đến Khánh Hòa tầm hơn 5 tháng. Sau khi được giao quân tại Buôn Mê Thuột (tức Đắk Lắk), chuyển về đến Khánh Hòa thì đêm đã sáp nhập vào huyện 301 đấy là cái tên cái huyện 301 của huyện Ninh Hòa - tỉnh Khánh Hòa. Khi tôi vào đơn vị lúc bấy giờ là các đơn vị cũ, thì có một trung đội của huyện Ninh Hòa còn có 8 đồng độ cũ và tôi cùng đồng đội vào nữa là tất cả có 14 chiến sĩ trong trung đội. Tức là cả huyện Ninh Hòa 301 có một trung đội là 14 người. Thế là chúng tôi vào được nghỉ độ 3 ngày. Đêm đầu tiên đi làng, bởi vì chúng tôi đóng quân trên núi nhưng mỗi một tháng là tôi được nghỉ một tuần còn ngoài ra là đi làm nhiệm vụ. Thường thì trước khi đi làm nhiệm vụ, chúng tôi ngủ, nghỉ, tầm 3 giờ chiều ăn cơm vắt. Sau đó đi từ chỗ ở trên núi ra đến bìa rừng hết khoảng 3 tiếng thì và tầm 5- 6 giờ chúng tôi ra rừng bìa rừng là chúng tôi sẽ có một cái tiền tiêu. Ngày đó gọi là cái tiền tiêu nhưng thực ra nó chỉ có một cái cây me thôi. Chúng tôi trèo lên trên để quan sát cánh đồng bên dưới. Từ bìa rừng xuống làng, chúng tôi phải đi qua một cánh đồng rộng mênh mông. Chúng tôi phải đi đêm, men theo cái bờ nhỏ để tới được làng. Lần đầu tiên tôi xuống đi làm nhiệm vụ tại làng Phú Hòa là chúng tôi bị dính phục kích, ba đồng chí đã hi sinh. Đó là trận đánh mở màn cho quá trình chúng tôi được tham gia chiến đấu trong huyện Ninh Hòa 301. Cái trận phục kích đó là của bọn Nam Triều Tiên, hay hồi đó gọi là quân Park Chung-hee. Mà lính này là cái loại ác nhất trong các loại lính của Mỹ. Trận đầutiên là chúng tôi đã mất ba đồng chí là cái chuyện nhớ đời chúng tôi. Dân miềnBắc vào chiến trường lần đầu tiên va chạm với địch là đã có hi sinhvà thất thoát quân số. Trong đội có bốn anh em thì đã hi sinh ba đồng chí,mở màn cho cuộc chinh chiến của chúng tôi. Sau khi mất đi ba đồng đội thì cảm giác lúc đấy tư tưởng nó sẽ có cái chao đảo,tôi nghĩ rằng là thôi cái chuyện thế này đã xác định từ trước.Nhiệm vụ của mình làm là đi chiến đấu, mà chiến đấu thì có khả năng hi sinh hoặc còn sống. Bản thân tôi xác định là đã theo Đảng, theo Bác Hồ. Nghe theo lời kêu gọi của Bác vào tới miền Nam để chiến đấubảo vệ tổ quốcthì chúng tôi xác định rằng là sống thì về quê mà có mất đi chăng nữa cũng chấp nhận. Đấy là một cái tinh thần chúng tôi xác định ngay từ ban đầu trướckhi chúng tôi lên xe tàu phà vào Nam.Cho nên cái trận đầu tiên chúng tôi đã mất ba đồng đội thì chúngtôi cũng đau đớn nhưng không thể lấy lại được. Hy sinh có mục đích và giành lại kết quả tốt đẹp cho đấtnước, bảo vệ được đất nước, đánh đuổi được Mỹ, đánh nhào được Ngụy,đấy là cái mong muốn chúng tôi nghĩ lúc bấy giờ. Mộtsống, hai là chết thôi chứ không có nghĩ cái chuyện về chuyện khác.”
Mỗi đoạn kí ức của ông hay của bất cứ ai đã trải qua thời kì đất nước chịu nhiều đau thương đều là những đoạn kí ức quý giá. Chúng ta hãy trân quý những gì ông cha ta đã hi sinh để dành lại. Chúng ta hãy phấn đấu hết mình, cống hiến hết mình cho xứng đáng với những giọt máu đã đổ xuống trong suốt chiều dài chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta.



