Cựu chiến binh

KÍ SỰ NGƯỜI CHIẾN SĨ VÀ KHÚC TRÁNG CA GIỮA LẰN RANH SINH TỬ

Trong ngôi nhà nhỏ bình yên giữa thời bình, ít ai biết rằng người cựu chiến binh hiền hậu Phạm Văn Sáng lại mang trong mình cả một bầu trời ký ức về một thời đạn bom khốc liệt. Những vết sẹo của thời gian có thể đã mờ trên da thịt, nhưng ký ức về những năm tháng “nếm mật nằm chằm” ấy vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí ông như mới chỉ vừa hôm qua.

Thanh Hóa10/04/2026LĐ Trường THCS Thuận Minh (LĐ Trường THCS Thuận Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngôi nhà nhỏ bình yên giữa thời bình, ít ai biết rằng người cựu chiến binh hiền hậu Phạm Văn Sáng lại mang trong mình cả một bầu trời ký ức về một thời đạn bom khốc liệt. Những vết sẹo của thời gian có thể đã mờ trên da thịt, nhưng ký ức về những năm tháng “nếm mật nằm chằm” ấy vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí ông như mới chỉ vừa hôm qua.

Bác Phạm Văn Sáng sinh năm 1958, lớn lên khi đất nước còn oằn mình trong gian khó. Tuổi thơ của bác là những ngày dài đi bộ đến trường trên những con đường đất gồ ghề. Thời ấy, chiếc xe đạp là cả một gia sản xa xỉ, chỉ dành cho những nhà giàu có, còn bác và bạn bè cùng trang lứa chỉ có đôi chân trần và ý chí ham học.

Hệ thống giáo dục ngày đó cũng thật đặc biệt, sau 3 năm học lớp “vỡ lòng” để làm quen mặt chữ, bác mới bước vào chương trình phổ thông 10 năm. Nhưng khi trang sách cuối cùng của thời học sinh vừa khép lại, cũng là lúc miền Nam hoàn toàn giải phóng. Đất nước thống nhất nhưng tiếng súng ở biên cương vẫn chưa dứt. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Phạm Văn Sáng khi ấy nặng chưa đầy 55kg, nhưng mang trong lòng sức mạnh tựa ngàn cân, đã hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo nhiệt huyết thanh xuân hiến dâng cho màu áo xanh bộ đội.

Bước chân vào quân ngũ là bước vào một thế giới của kỷ luật sắt đá. Bác Sáng kể lại, nỗi ám ảnh nhưng cũng là niềm tự hào nhất chính là những giờ báo động đêm. Chỉ vỏn vẹn 3 phút đồng hồ, các chiến sĩ phải hoàn thành việc thu xếp ba lô, tư trang gọn gàng để sẵn sàng xuất kích. Sự khẩn trương ấy đã nhào nặn nên những người lính tinh nhuệ, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Nhưng trong cái khắc nghiệt của quân trường, vẫn có những kỷ niệm ngọt ngào và cay nồng đến thắt lòng. Bác bồi hồi nhớ về cái Tết năm 1978, khi đơn vị vừa từ nước bạn Lào trở về đóng quân tại Nghệ An. Ngày ấy khổ lắm, tiêu chuẩn Tết mỗi người chỉ có đúng 3 chiếc bánh chưng. Đêm ba mươi, giữa cái rét miền Trung, các anh em quây quần bên chảo bánh chưng đỏ lửa. Vì ban ngày huấn luyện quá sức, đến ca gác đêm, những người lính trẻ đã ngủ thiếp đi vì mệt lả. Chảo bánh cháy rụi, đen thui.

Sáng mùng Một Tết năm ấy, cả đơn vị không có bánh chưng để cúng, cũng chẳng có bánh để ăn. Anh em đành luộc sắn thay bánh. Những củ sắn bở tơi, không cần giã, ăn vào thấy bùi ngùi cả một đời lính. Cái vị sắn luộc ấy, đối với bác Sáng, còn ngon hơn bất cứ cao lương mỹ vị nào, bởi nó thấm đẫm tình đồng đội và sự thấu hiểu trong gian khó.

Nếu những kỷ niệm ở Nghệ An mang màu sắc mộc mạc, thì ký ức về những trận đánh nơi biên giới phía Bắc lại là một khúc tráng ca đầy máu và nước mắt. Bác Sáng từng trực tiếp cầm súng chiến đấu bên kia biên giới. Trong một trận đánh tàn khốc, tổ chiến đấu của bác có 6 người thì 3 đồng chí đã hy sinh anh dũng, 3 người còn lại đều bị thương nặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn