Bài viết

Kí Ức Chiến Tranh Qua Lời Kể Của Bà

Bài viết kể lại những ký ức chiến tranh chống Mỹ qua lời kể chân thực của bà ngoại, người từng sống và trải qua bom đạn tại một làng quê ở Thái Bình giai đoạn 1968–1975. Qua đó thể hiện những gian khổ, hy sinh của thế hệ đi trước và bày tỏ lòng biết ơn, trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay của thế hệ trẻ.

Lào Cai31/12/2025Nguyễn Thị Phương Anh (Chi đoàn 11A8, Đoàn trường THPT Trần Nhật Duật, xã Yên Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Phương Anh, học sinh lớp 11A8 trường THPT Trần Nhật Duật. Trong một buổi tối ngồi trò chuyện cùng bà ngoại, tôi được bà kể lại những kỉ niệm về những năm tháng chiến tranh chống Mỹ mà bà từng trực tiếp trải qua tại một làng quê ở tỉnh Thái Bình. Bà nói rằng đó là quãng thời gian vô cùng gian khổ nhưng cũng là những năm tháng mà bà không bao giờ có thể quên, đặc biệt là trong giai đoạn từ năm 1968 đến năm 1975.

Bà ngoại tôi kể rằng vào khoảng năm 1968, khi chiến tranh diễn ra rất ác liệt, máy bay Mỹ thường xuyên bay qua vùng quê Thái Bình để ném bom. Mỗi lần nghe thấy tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, cả làng lại hốt hoảng chạy xuống hầm trú ẩn được đào ngay trong vườn hoặc ngoài ruộng. Bà vẫn nhớ có những đêm mưa lạnh, bà phải ôm chặt các em nhỏ ngồi im lặng trong hầm đất tối, tim đập liên hồi vì lo sợ bom rơi trúng làng.

Cuộc sống của người dân Thái Bình khi đó vô cùng thiếu thốn. Bà kể rằng gia đình bà phải ăn cơm độn khoai, sắn trong thời gian dài vì lương thực rất khan hiếm. Dù khó khăn là vậy, nhưng tình làng nghĩa xóm luôn gắn bó. Có lần, nhà hàng xóm bị bom làm sập mái, mẹ bà đã mang sang một ít gạo và khoai khô để giúp họ vượt qua lúc hoạn nạn.

Đến năm 1972, chiến tranh ngày càng khốc liệt hơn. Nhiều thanh niên trong làng ở Thái Bình đã lên đường nhập ngũ. Bà ngoại tôi kể rằng có những người ra đi khi còn rất trẻ và đã hi sinh ngoài chiến trường. Mỗi lần nhắc đến họ, bà đều lặng đi một lúc, bởi sự mất mát ấy là nỗi đau không gì bù đắp được đối với gia đình và quê hương.

Bà vẫn nhớ rất rõ ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin đất nước hoàn toàn giải phóng. Cả làng ở Thái Bình như vỡ òa trong niềm vui và xúc động. Người dân treo cờ đỏ sao vàng trước nhà, ai cũng rạng rỡ vì từ đây không còn phải sống trong cảnh lo sợ bom đạn nữa. Bà nói rằng đó là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời bà.

Nghe bà ngoại kể lại câu chuyện lịch sử ấy, tôi cảm nhận sâu sắc hơn những hi sinh to lớn của thế hệ đi trước. Qua câu chuyện được truyền lại từ bà, tôi càng trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay và tự nhủ bản thân phải biết ơn quá khứ, sống tốt hơn để xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn