KÍ ỨC CÒN MÃI
“Không cho phép một kẻ địch nào xâm phạm vùng trời, vùng đất của Việt Nam” – đó là lời kể chậm rãi nhưng đầy kiên định của một người cựu chiến binh khi nhắc lại những năm tháng chiến đấu. Ông từng là người lính trực tiếp đứng giữa mưa bom bão đạn, chứng kiến từng tấc đất quê hương bị đe dọa, từng khoảng trời Tổ quốc cần được bảo vệ bằng cả máu và lòng dũng cảm.
Giờ đây, khi đã trở về cuộc sống đời thường, mái tóc ông đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn như trước, nhưng ký ức về chiến trường vẫn còn nguyên vẹn. Ông kể lại với giọng trầm lắng về những ngày đồng đội sát cánh bên nhau, về những trận chiến khốc liệt nơi Trường Sơn, nơi mỗi người lính đều mang trong mình một lời thề: bảo vệ từng tấc đất, từng khoảng trời của Tổ quốc.
Trong ánh mắt người cựu chiến binh ấy không chỉ có ký ức chiến tranh, mà còn có niềm tự hào sâu sắc. Ông tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé để đất nước có được hòa bình hôm nay. Và cũng từ câu chuyện của ông, thế hệ trẻ hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng sự kiên cường, bất khuất của biết bao con người đã từng “không cho một kẻ địch nào xâm phạm” quê hương mình.



