KÍ ỨC CÒN MÃI CỦA NGƯỜI LÍNH CHIẾN ĐẤU VÌ ĐẤT NƯỚC
Chào các bạn, mình là Nguyễn Thị Tú Ngọc – Học sinh lớp 6A, Trường THCS Khoái Châu. Hôm nay, mình muốn kể cho các bạn nghe về ông Đỗ Công Toàn – người lính chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc. Bước sang tuổi thứ 70, trong ông Đỗ Công Toàn, thuộc Sư đoàn Bộ binh 325, Quân đoàn 2 (nay là Quân đoàn 12), vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc hào hùng của những ngày chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc, tự do của dân tộc và những ký ức về nhiệm vụ đặc biệt mà cấp trên giao cho ông sau ngày Thống nhất lịch sử.
“Tất cả vì Độc lập - Tự do, thống nhất đất nước”
Ông sinh năm 1955. Đến năm 1971, ông đang học lớp 9 (học lớp 9 theo hệ thống giáo dục 10 năm trước đây tương đương lớp 11 theo hệ 12 năm ngày nay). Năm ấy, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc và học tập anh hùng Lê Mã Lương, ông đã xung phong, làm đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ chống quân xâm lược. Như vậy, ông vẫn còn thiếu nhiều tuổi, trong khi 18 tuổi mới đến tuổi nghĩa vụ quân sự. Thể trọng sức khỏe của ông: chỉ nặng 39kg, sức yếu, nhưng ông vẫn quyết tâm làm đơn nhập ngũ.
Cuối cùng, sự quyết tâm của ông đã được công nhận. Ông tham gia quân đội, trở thành người lính Cụ Hồ. Với ông, cuộc đời đẹp nhất, như anh hùng Lê Mã Lương, là khi phục vụ đất nước trong cuộc chiến chống giặc ngoại xâm, nghe theo lời Bác Hồ: “Không có gì quý hơn Độc lập - Tự do”.
Năm 1972, ông tham gia chiến dịch tại Quảng Trị để giữ đất, không để quân xâm lược tiến quân ra miền Bắc. Đến 1975, ông cùng đơn vị tiếp tục chiến đấu từ Quảng Trị vào Sài Gòn (nay là thành phố Hồ Chí Minh). Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tham gia chiến dịch Huế - Đà Nẵng, ông cùng đơn vị góp phần vào công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Câu chuyện đặc biệt về nhiệm vụ sau ngày Giải phóng
Một buổi sớm, ông nhận nhiệm vụ áp giải tù binh tại huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Trong tù rất nhiều tù binh. Riêng ông nhận áp giải hơn 200 người. Đáng lẽ với số lượng ấy tù bình, phải cần đến 1 tiểu đội mới hoàn thành được. Vì lí do đặc biệt, không tên nào bị trói. Đơn vị không còn người. Ông chỉ biết địa điểm áp giải từ Phú Lộc ra căn cứ Lam Sơn. Không có bản đồ mà ông cũng không biết đường đi, không biết sa bàn, vì ông đang ở trên rừng xuống. Vậy làm sao để dẫn tù binh đi được? Ông nghĩ: “Làm sao mà giải được chúng nó mà an toàn hoàn thành nhiệm vụ?”
“Đem đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân để thay cường bạo”, lấy chính nghĩa để loại trừ phi nghĩa. Ông đã nghĩ ra sau thời gian ngắn: “Những tên tù binh này sẽ phải biết đường”. Nhờ đó mình về căn cứ Lam Sơn.
Ông thông báo với tù binh: “Tất cả chúng ta học tập chính sách của Nhà nước. Đất nước sẽ hòa bình, mọi người sẽ được về quê làm ăn sinh sống bình thường.” Và ông hô: "Tất cả về căn cứ Lam Sơn. Ai chống đối, Chính phủ sẽ không tha", bắt quân bên đó rong nhau về căn cứ Lam Sơn. Ông đã kiểm duyệt rong giải, hoàn thành nhiệm vụ không mất một tên tù bình hay một viên đạn nào. Ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Và đặc biệt, có một gia đình (cả bố và mẹ đều trên 60 tuổi) ra phục lễ ông. Bởi vì họ có con đang ở trong hàng ngũ tù binh. Ông đã phóng thích tên đó, nhân danh quân Giải phóng, để cho tên tù binh được trở về với gia đình.


