Kí ức của bà
Dưới gốc bàng già trước sân nhà, bà thường ngồi một mình vào những buổi chiều muộn. Gió thổi khe khẽ, mang theo mùi lá khô và tiếng ve đã thưa dần. Bà bảo, ở nơi ấy, kí ức hay quay về nhất.
Ngày còn nhỏ, bà từng là một cô bé thích chạy chân trần trên con đường đất đỏ, thích ngồi nghe mẹ kể chuyện bên ngọn đèn dầu leo lét. Những buổi tối mất điện, cả xóm tối om nhưng tiếng cười thì sáng rực. Thời gian trôi qua, con đường đất thành đường bê tông, đèn dầu thành đèn điện, còn những tiếng cười ngày ấy thì chỉ còn vang lên trong trí nhớ.
Có những kí ức êm đềm như chiếc khăn tay cũ, sờn mép nhưng ấm áp. Cũng có những kí ức đau như vết xước nhỏ, tưởng đã lành mà chạm vào vẫn thấy nhói. Bà không cố quên chúng, vì bà hiểu: chính những điều ấy đã làm nên con người mình.
Chiều nay, đứa cháu nhỏ chạy ra sân, nắm tay bà hỏi:
— Bà ơi, bà đang nghĩ gì thế?
Bà mỉm cười, xoa đầu cháu:
— Bà đang nhớ lại những ngày rất xa, nhưng cũng rất gần.
Mặt trời dần khuất sau mái nhà. Trong khoảnh khắc ấy, bà nhận ra kí ức không chỉ nằm ở quá khứ, mà đang sống tiếp trong hiện tại — qua ánh mắt trẻ thơ, qua tiếng gọi “bà ơi”, và qua những câu chuyện được kể lại, chậm rãi, dịu dàng, như chính nhịp thở của thời gian.



