KÍ ỨC CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH MÙ VỀ CHIẾN TRƯỜNG XƯA
Hơn 70 tuổi đời, hơn 50 năm không nhìn thấy ánh sáng, nhưng trái tim người lính Cụ Hồ vẫn luôn ấm áp để làm điểm tựa giữa đời thường.

Như hàng vạn chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi cùng thế hệ, năm 1970, ông Phạm Duy Đài, trú tại thôn Cốc Lộc, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng, đã đáp lời tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 14, Sư đoàn 9, trực tiếp chiến đấu tại các địa bàn Tây Ninh, Long An, Tiền Giang, Đồng Tháp – những vùng chiến lược ác liệt của mặt trận miền Đông Nam Bộ.
Trên chiến trường, cuộc sống của người lính luôn đan xen giữa gian khổ và hiểm nguy. Ông Đài cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa đào công sự, hầm hào; những giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi cũng phải tận dụng để củng cố vị trí, chuẩn bị cho trận đánh tiếp theo. Có những thời điểm, đường tiếp tế nhu yếu phẩm từ đất liền bị gián đoạn, họ buộc phải cầm hơi bằng những củ chuối rừng, vắt nước uống, thức ăn thiếu thốn trăm bề. Trong bom đạn, hy sinh và mất mát là điều không thể tránh khỏi. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống và thân xác mãi nằm lại chiến trường. “Lúc đó, chúng tôi chỉ biết ngày nào cũng bom rơi đạn nổ,” ông Đài bồi hồi kể lại, giọng trầm lắng nhưng kiên cường.
Ký ức về trận chiến cuối cùng của ông tại Gò Công, chợ Gạo (Tiền Giang) luôn sống động trong tâm trí. Khi đang đào công sự, địch bất ngờ thả bom liên tục. Khói lửa, tiếng nổ vang rền, những đồng đội bên cạnh hy sinh tại chỗ; chính ông cũng bị hất tung, chịu thương tích nặng nề với nhãn cầu cả hai mắt bị vỡ. Thương tích quá nặng, ông Đài được đưa ra tuyến sau để điều trị. Vết thương ấy đã cướp đi thị lực vĩnh viễn, khiến ông không thể trở lại chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi buồn và tiếc nuối về những trận đánh chưa hoàn tất, về những đồng đội đã ngã xuống, luôn canh cánh trong lòng ông.
Dù mất đi ánh sáng, tâm hồn và ký ức của ông vẫn sáng rực tinh thần chiến đấu và tình đồng đội. Phần lớn hồi ức của cựu chiến binh Phạm Duy Đài không chỉ là những trận đánh, mà là hình ảnh những người đồng đội đã cùng ông trải qua gian khổ, hy sinh tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Ông luôn nhắc đến họ với niềm tri ân sâu sắc, đồng thời tự hào về quá khứ của mình và của lớp lớp cha anh đã ngã xuống. Những câu chuyện ông kể, dù chất chứa nỗi mất mát, vẫn lan tỏa năng lượng tích cực, niềm tin và lòng thiện lương, khiến người nghe cảm nhận được sự gắn bó, nhân nghĩa và niềm tự hào dân tộc.
Ký ức bi thương nhưng hào hùng ấy của ông Phạm Duy Đài và đồng đội chính là điểm tựa tinh thần vững chắc cho thế hệ trẻ để không bị lạc lối trước những cám dỗ đời thường, nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị lịch sử, về lòng biết ơn sâu sắc đối với những hy sinh xương máu của cha anh. Cuộc đời và những trải nghiệm của ông, dù trải qua mất mát và đau thương, vẫn tỏa sáng tinh thần bất khuất của Bộ đội Cụ Hồ, đồng thời là minh chứng sống động cho niềm tin vào con đường cách mạng, vào giá trị cao cả của sự cống hiến cho Tổ quốc và nhân dân.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



