KÍ ỨC KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Những ngày gần đây, em có dịp được nghe ông ngoại kể về một câu chuyện trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù ông không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng ông từng tham gia lực lượng thanh niên địa phương, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men và đưa thư cho bộ đội. Đó là những ký ức mà ông luôn nhắc đến với niềm tự hào xen lẫn xúc động.
Ông kể rằng ngày ấy cuộc sống vô cùng gian khổ. Ban ngày, mọi người phải lao động bình thường để tránh sự chú ý của địch. Đến đêm, các đội thanh niên mới bí mật vận chuyển gạo, muối và thuốc men băng qua những cánh đồng, con kênh để tiếp tế cho bộ đội. Có những đêm trời mưa lớn, đường lầy lội, ai cũng ướt sũng nhưng không một người bỏ cuộc vì ai cũng hiểu rằng phía trước còn có những người lính đang chờ từng bao gạo, từng viên thuốc.
Ông nhớ nhất một lần đang trên đường vận chuyển thì máy bay địch bất ngờ quần thảo. Mọi người nhanh chóng giấu hàng xuống mương, tìm nơi ẩn nấp. Khi tiếng máy bay vừa dứt, cả đội lại tiếp tục lên đường như chưa có chuyện gì xảy ra. Ông bảo rằng lúc ấy ai cũng sợ, nhưng tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất đã giúp mọi người vượt qua tất cả.
Nghe ông kể, em càng hiểu rằng độc lập, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của các thế hệ đi trước. Những con người bình dị như ông đã âm thầm góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc. Họ không cần được ghi tên trong sách sử, nhưng những việc làm của họ mãi là tấm gương sáng về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.
Câu chuyện của ông giúp em thêm trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Là thế hệ trẻ, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.



