Kí ức ngày trở về - CĐ Phú Quý
Lần mình hỏi bác Nguyễn Thị Nhâm về ngày hòa bình, mình cứ nghĩ đó sẽ là một kỷ niệm thật vui.
Bác cười, gật đầu:
“Vui chứ… vui lắm.”
Bác kể, lúc nghe tin đất nước được giải phóng, ai cũng vỡ òa. Có người khóc, có người cười, có người chỉ đứng im mà nước mắt cứ chảy.
“Không ai nghĩ là mình sống tới ngày đó,” bác nói.
Mình hỏi:
“Lúc được về, bác thấy thế nào ạ?”
Bác im lặng một lúc rồi mới trả lời:
“Về đến đầu làng… mà không dám bước vào.”
Mình hơi bất ngờ.
Bác kể, vì không biết còn ai, mất ai. Sợ gặp lại mà thiếu đi những người quen thuộc.
“Ngày đi thì đông lắm… ngày về không còn đủ nữa.”
Bác nói câu đó rất nhẹ, nhưng mình nghe mà thấy nặng.
Rồi cuối cùng bác cũng bước vào. Mẹ vẫn còn. Ngôi nhà vẫn đó. Nhưng nhiều người bạn cùng đi năm xưa… không trở về.
“Mừng vì đất nước hòa bình,” bác nói, “nhưng cũng thương những người không kịp thấy ngày đó.”
Nghe đến đây, mình mới hiểu…
Hòa bình không chỉ là niềm vui.
Mà còn là ký ức của những người đã đi qua chiến tranh — mang theo cả những người không thể trở về cùng mình.



