Khác

Kí ức người lính (2)

Tôi vẫn nhớ rất rõ những năm tháng ấy – những năm tháng mà tuổi trẻ của chúng tôi gắn liền với khói lửa chiến tranh và khát vọng độc lập cho Tổ quốc.

Ninh Bình21/03/2026PHẠM LÊ ANH PHONG (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ rất rõ những năm tháng ấy – những năm tháng mà tuổi trẻ của chúng tôi gắn liền với khói lửa chiến tranh và khát vọng độc lập cho Tổ quốc. Khi đất nước còn chìm trong cảnh mất tự do, mỗi người dân Việt Nam đều mang trong tim một nỗi đau và một niềm tin: nhất định phải giành lại độc lập cho quê hương.

Ngày tôi rời làng lên đường nhập ngũ, mẹ đứng ở đầu ngõ nhìn theo. Bàn tay gầy của mẹ run run nắm lấy tay tôi, dặn chỉ một câu giản dị: “Con đi giữ nước, nhớ giữ mình.” Lúc ấy tôi mới mười chín tuổi, tuổi đời còn rất trẻ nhưng lòng thì đầy quyết tâm. Chúng tôi hiểu rằng nếu thế hệ mình không đứng lên, đất nước sẽ còn chịu cảnh áp bức, nhân dân sẽ còn khổ đau.

Những ngày đầu trong quân ngũ thật gian khổ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng sâu, băng qua những con suối lạnh, nhiều khi phải đi suốt đêm để tránh sự phát hiện của kẻ thù. Bữa ăn chỉ là nắm cơm vội, đôi khi thêm chút muối vừng, vậy mà ai cũng thấy ngon. Bởi trong mỗi bước chân, chúng tôi đều nghĩ đến quê hương, đến gia đình và đến ngày đất nước được tự do.

Có những đêm chúng tôi ngồi bên nhau giữa rừng, ánh lửa nhỏ bập bùng. Mọi người kể chuyện quê nhà, người nhớ cánh đồng lúa chín, người nhớ con sông tuổi thơ, người nhớ tiếng mẹ gọi mỗi chiều. Những câu chuyện giản dị ấy lại trở thành nguồn sức mạnh lớn lao. Chúng tôi hiểu rằng mình đang chiến đấu không chỉ cho bản thân mà còn cho những điều thân thuộc ấy.

Trong những trận chiến ác liệt, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là tình đồng đội. Chúng tôi luôn ở bên nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Khi một người mệt, người khác đỡ lấy ba lô. Khi một người gặp nguy hiểm, tất cả cùng lao lên bảo vệ. Chính tình đồng chí, đồng đội ấy đã giúp chúng tôi vượt qua bao khó khăn.

Có lần đơn vị tôi phải bám trụ nhiều ngày trong rừng. Mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng, cái lạnh thấm vào tận xương. Nhưng khi nghĩ đến lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời hòa bình, ai cũng tự nhủ phải cố gắng thêm một chút nữa. Niềm tin vào ngày chiến thắng đã giữ cho chúng tôi không gục ngã.

Rồi ngày ấy cũng đến. Khi tin chiến thắng lan truyền, mọi người ôm chầm lấy nhau. Không ai nói nên lời, chỉ có những nụ cười và đôi mắt rưng rưng. Chúng tôi biết rằng bao hy sinh, bao gian khổ cuối cùng cũng đã đổi lại một điều quý giá: đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong tự do.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ những ngày tháng ấy. Mỗi khi nhìn thấy đất nước ngày càng phát triển, lòng tôi lại dâng lên niềm tự hào khó tả. Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua trong chiến tranh, nhưng chúng tôi không hề hối tiếc. Bởi chúng tôi đã được góp một phần nhỏ bé vào hành trình giành lại độc lập cho Tổ quốc.

Và tôi luôn tin rằng, ký ức về những năm tháng đấu tranh ấy sẽ mãi nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của hòa bình. Độc lập hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và lòng yêu nước của những con người bình dị. Chính vì thế, mỗi người trẻ hôm nay càng phải trân trọng, gìn giữ và xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Kí ức người lính (2) | Câu chuyện thời hoa lửa