ki ức những năm tháng bat cơm chia đều nhau
kể ve một người từ xa lạ đến thân thiết như ruột thịt trong thời chiến
Ký Ức Những Năm Tháng Bát Cơm Chia Đều Nhau
Xin phép được gọi là má vì bà gần bằng tuổi mẹ mình.khi được nge má kể về thời thanh xuân trong thời chiến.
Trong những năm kháng chiến gian khổ (khoảng trước năm 1975), ngôi nhà nhỏ của gia đình má luôn là nơi chở che cho các chiến sĩ bộ đội. Khi đó, gia đình đông người, anh ba, anh tư đều đi cách mạng; nhà chỉ còn má và mấy đứa con nhỏ. Dù gian nan, má vẫn nhận nhiệm vụ làm công tác cách mạng, kiên trì bám đất, bám làng nuôi quân.
Mỗi khi con đường qua lộ bị địch chặn hay tình hình căng thẳng, các tốp bộ đội — khi thì hai ba người, khi năm người — lại ghé vào nhà trú chân. Có khi các anh ở lại mười lăm ngày, nửa tháng. Chẳng có mâm cao cỗ đầy, bữa cơm gia đình chỉ quanh quẩn mớ rau dại ngoài đồng, con cá giăng câu dưới ao, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Nhưng các chiến sĩ cùng sống, cùng sinh hoạt và lao động như anh em ruột thịt trong một nhà.
Thời gian trôi qua, hết tốp này đi, tốp khác lại tới. Mỗi lần bộ đội phải chuyển quân hay lên đường chiến đấu, tình cảm gắn bó thiêng liêng ấy lại khiến người đi kẻ ở không giấu nổi nước mắt. Đối với gia đình, đó không chỉ là nhiệm vụ, mà là tình đồng bào, tình thương yêu sâu sắc giữa nhân dân và các chiến sĩ cách mạng trong những năm tháng không thể nào quên.



