kí ức sưa
thời kì 1980
Tiếng Trống Thời Gian Trên Cánh Đồng Xanh
Buổi sớm ở vùng quê miền Tây Nam Bộ, sương mù còn vương miện trên những ngọn lúa đang thì con gái. Ông Nguyễn Văn Bắc, năm nay đã ở tuổi thất thập cổ lai hy, chậm rãi dắt chiếc xe đạp cọc cạch ra bờ ruộng. Gương mặt ông hằn sâu vết chân chim của tuổi tác, mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn sáng và điềm tĩnh lạ thường. Ít ai biết rằng, đằng sau sự chất phác, hiền lành của một lão nông quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời ấy là cả một quá khứ hào hùng và đầy khói lửa.
Ký ức năm 1980: Những năm tháng lửa đạn
Trở lại những năm 1980, khi tiếng súng biên giới Tây Nam vẫn chưa ngớt và đất nước láng giềng Campuchia oằn mình dưới á diệt chủng của Khmer Đỏ, chàng thanh niên Nguyễn Văn Bắc khi ấy mới đôi mươi đã gác lại những ước mơ tuổi trẻ để tòng quân nhập ngũ.
Bước chân người lính tình nguyện Việt Nam mang theo sứ mệnh quốc tế cao cả. Đó là những tháng ngày hành quân xuyên qua những cánh rừng già âm u, những cơn sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức, và ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Ông Bắc cùng đồng đội đã chiến đấu kiên cường để giành lại sự sống, hồi sinh một dân tộc bên bờ vực thẳm.
Những năm tháng ở chiến trường Campuchia đã rèn luyện cho ông một ý chí thép, sự kiên cường và tình đồng chí sâu sắc. Nhưng nó cũng để lại trong tâm hồn người lính trẻ những khoảng lặng khó tả, những tiếng thở dài mỗi khi nhớ về những người đồng đội mãi mãi nằm lại đất bạn.
Hiện tại năm 2026: Bình yên nơi làng quê
Chiến tranh lùi vào dĩ vãng, hòa bình lập lại, ông Bắc phục viên trở về quê hương. Không màng danh lợi, không bận tâm đến những tước vị, ông chọn cho mình lối sống giản dị của một người nông dân thực thụ.
Hơn bốn thập kỷ trôi qua, từ một chàng lính trẻ xông pha trận mạc, giờ đây bàn tay từng cầm súng ấy lại quen thuộc với cuốc cày, hạt lúa, củ khoai. Vào năm 2026 này, cuộc sống của ông bình dị xoay quanh mảnh vườn nhỏ và cánh đồng lúa xanh mướt.
Mỗi sớm mai: Ông thức dậy từ khi gà gáy, chăm bón từng luống hoa màu, từ vạt rau xanh mướt cho đến giàn bầu, giàn bí trĩu quả.
Mỗi mùa gặt: Nhìn hạt lúa vàng óng ả trên tay, ông nở nụ cười mãn nguyện – nụ cười của người lính đã đổ mồ hôi và máu để đổi lấy sự yên bình hôm nay.
Tình làng nghĩa xóm: Chiều về, ông thường ngồi trước hiên nhà uống trà, trò chuyện cùng con cháu và những người bạn già, ôn lại chuyện xưa bằng một thái độ điềm tĩnh, nhẹ nhàng.
"Chiến tranh dạy ta trân trọng từng phút giây của hòa bình. Hạnh phúc lớn nhất đời người lính già này không phải là huân chương, huy chương, mà là mỗi sáng mai thức dậy được nhìn thấy đồng lúa quê hương xanh ngắt và cuộc đời yên ấm," ông Bắc thường chậm rãi chia sẻ với đàn cháu nhỏ.
Giữa nhịp sống hiện đại hối hả của năm 2026, câu chuyện về ông Nguyễn Văn Bắc giống như một nốt trầm sâu lắng, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của hòa bình, tình đoàn kết và phẩm chất cao đẹp của Anh bộ đội Cụ Hồ – những con người sẵn sàng hy sinh tuổi thanh xuân vì nghĩa lớn, để rồi trở về làm chỗ dựa bình yên cho đất mẹ.
Ông dự định vụ mùa tới sẽ thử nghiệm giống lúa mới nào để năng suất cao hơn cho bà con trong xóm?



