Người có công giúp đỡ cách mạng

Ki ức thời du kích và những ngày bao vây đồn bốt

kể về thời gian cùng anh em đồng đội bao vây đich

An Giang18/08/2026Phan Thị Thoại Mỹ (Đoàn xã Đông Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký Ức Thời Du Kích Và Những Ngày Bao Vây Đồn Bốt

Chú kể:

​Ngày đó, tôi tham gia lực lượng du kích xã, cùng anh em chiến sĩ luân phiên nhau túc trực và tham gia các chiến dịch bao vây đồn giặc. Nhiệm vụ chính của đội là bám sát các đồn bốt quan trọng, như đồn Tháp Số 1 hay khu vực Nha Cống – Cán Gáo, Rạch Chùa.

​Công việc của du kích bao vây đồn không phải là tấn công ồ ạt, mà là ngày đêm gác trực, chốt chặn không cho địch ra vào hay tiếp tế lương thực. Cứ luân phiên mỗi đợt khoảng một tuần, anh em lại thay ca nhau xuống trực chiến. Cuộc chiến bao vây diễn ra âm thầm nhưng căng thẳng. Hai bên cứ giằng co, địch trong đồn túng bấn hay ngột ngạt thì bắn ra, anh em bên ngoài lại bắn tỉa, thụt kích đáp trả để khống chế.

​Đến đợt tiếp thu, đơn vị tôi đóng ở Lô Dầu. Thời điểm đó chủ yếu là hứng pháo kích của địch bắn bít qua lại chứ cũng không giao tranh lớn. Khi tiếp thu hoàn toàn, tôi ở khu vực Giá, ngay Cổng Thông Quan. Sau đó, tôi chuyển sang bên pháo binh rồi được điều về đơn vị mới.

​Một thời gian sau, tôi gặp trận ốm nặng. Hôm ấy đi lễ về giữa trưa nắng gắt, vì quá khát nên tôi uống ngay ly nước mát lạnh, không ngờ bị đau tử nặng. Trong khi đơn vị đang đi chi lùng ngoài hòn, tôi đành nằm lại nhà trọ quay quắt một mình. Sau đó, tôi giọt về Thứ Ba tìm gặp chú Ba. Thấy tôi bệnh nằm gầy gò, chú bảo: "Thôi, mày ở lại đây với tao." Thế là tôi ở lại luôn.

​Đến năm 1978 – 1979, tôi về làm công an ở huyện U Minh. Nhìn lại một thời gian khổ, tuy không trực tiếp xông bốt đổ đồn trong các trận đánh lớn như thời đánh Minh Lương hay Rạch Sỏi trước đó, nhưng những tháng ngày ôm súng bao vây đồn bốt, cùng anh em du kích bám trụ địa bàn đã trở thành một kỷ niệm không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn