Người có công giúp đỡ cách mạng

KÍ ỨC THỜI HOA LỬA

chú Nguyễn Bá Sơn – người lính đặc công Quân khu 6 từng chiến đấu tại chiến trường Campuchia, không may bị thương do dẫm phải mìn và mất chân phải khi làm nhiệm vụ. Trở về đời thường với thương tật, chú vẫn vượt qua khó khăn, lao động nuôi gia đình và sống giản dị, lặng lẽ. Câu chuyện của chú là bài học sống động về lòng yêu nước, sự hy sinh và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay đối với quê hương, đất nước.

25/03/2026Nguyễn Thị Nga (Chi đoàn Trường THCS Tân Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC THỜI HOA LỬA: ‘‘DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH’’

Có những cuộc đời đi qua giông bão chiến tranh mà chẳng thể nào kể hết bằng lời. Giữa nhịp sống hối hả hôm nay, có những người lính trở về, mang trên mình những vết sẹo của hòn tên mũi đạn, nhưng lại chọn cách sống lặng lẽ, khiêm nhường như chính lòng đất mẹ bao dung.

Chúng tôi may mắn được gặp chú Nguyễn Bá Sơn – một chứng nhân lịch sử, một người con ưu tú của Tiểu đoàn 200c, đặc công Quân khu 6. Trong căn nhà giản dị, chú nâng niu những tấm kỷ niệm chương đã cũ như báu vật của cuộc đời. Với chú, đó không chỉ là những miếng kim loại vô tri, mà là "cả một thời tuổi trẻ" gửi lại nơi chiến trường.

Khi Tổ quốc cần, họ lên đường bằng trái tim xanh thắm

Năm 1983, khi vừa tròn tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Bá Sơn đã xếp lại những ước mơ riêng để khoác lên mình màu áo xanh người lính. Giữa rừng sâu thiếu thốn, giữa những cuộc truy quét tàn quân phản động đầy hiểm nguy, chú chỉ nghĩ đơn giản: “Đất nước cần thì mình đi”. Đến năm 1985 ngay sau khi Tiểu đoàn 200c, đặc công Quân khu 6 giải thể, với quân hàm Thượng sĩ, chú tiếp tục hành quân sang chiến trường K, cùng Tiểu đoàn 840 thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả, truy quét Khmer Đỏ để hồi sinh một dân tộc.

Máu đã đổ cho nhành hoa hòa bình nở rộ

Chiến trường K không chỉ có nắng bụi, mà còn có phục kích, mìn dày đặc và ranh giới sinh tử mong manh như sợi tóc. Năm 1988, tại căn cứ Khmer Đỏ, một tiếng nổ xé lòng vang lên giữa rừng già. Chú Sơn tỉnh dậy trên cáng của đồng đội và bàng hoàng nhận ra mình đã vĩnh viễn mất đi chân phải. Nhưng lạ thay, khi nhắc lại nỗi đau ấy, chú chỉ nhẹ nhàng: “May là mình còn sống, còn nhiều đồng đội không được may mắn như mình…”. Một lời nói giản đơn nhưng chứa đựng tinh thần thép và sự hy sinh cao thượng của người lính Bộ đội Cụ Hồ Trở về giữa đời thường – Bản lĩnh không bao giờ tàn.

Trong thời gian hơn 5 năm (5 năm 5 tháng) phục vụ quân ngũ đó chính là quãng đời khốc liệt nhất nhưng cũng rực rỡ nhất. Trở về với thương tật, đối mặt với nỗi lo cơm áo và nỗi nhớ đồng đội khôn nguôi, chú Sơn vẫn không đầu hàng số phận.

Chú lập gia đình, tần tảo nuôi dạy 4 người con khôn lớn bằng chính sức lao động của người thương binh "tàn nhưng không phế". Chú sống hiền lành, lặng lẽ giữa đời thường, đến mức nếu chú không kể, ít ai biết rằng người nông dân ấy từng là một chiến sĩ đặc công dũng mãnh, từng đối mặt với tử thần để đổi lấy bình yên cho nhân dân.

Thế hệ trẻ chúng ta hôm nay được sinh ra khi tiếng súng đã tắt, được học tập và phát triển dưới bầu trời hòa bình. Nhưng hãy nhớ rằng: “Mỗi tấc đất ta đi, mỗi trang sách ta đọc đều thấm đượm mồ hôi và máu của những người anh hùng như chú Sơn”.

Câu chuyện của chú Sơn không chỉ là một trang ký ức, mà là bài học lịch sử sống động về lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ. Chiến tranh đã qua đi, nhưng ký ức và sự hy sinh của những người lính sẽ mãi là câu chuyện lịch sử không bao giờ quên.

Có những người lính đã trở về từ chiến tranh. "Họ đã để lại chiến trường cả một thời thanh xuân, để chúng ta có một tương lai rạng rỡ" hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn