Cựu chiến binh

Kí ức thời hoa lửa  của Cựu binh Vũ Hồng Hiền

Lào Cai11/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Kí ức thời hoa lửa của Cựu binh Vũ Hồng Hiền

Trong ký ức của cựu chiến binh Vũ Hồng Hiền – người lính đã bước qua những năm tháng gian khổ nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ – mùa xuân năm 1971 luôn là cột mốc đời lính không thể nào quên. Khi ấy, mới tròn 21 tuổi, chàng thanh niên quê vùng trung du mộc mạc lên đường nhập ngũ với trái tim đầy nhiệt huyết và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.

Ngày lên đường – tiếng trống quân rung lên từ trái tim

Trong buổi chia tay tại sân kho hợp tác xã, ông Hiền khi nhớ lại vẫn xúc động: tiếng trống, tiếng hát của đoàn viên, tiếng dặn dò nghẹn ngào của mẹ… tất cả hòa vào nhau thành động lực để ông bước lên chuyến xe quân sự đầu tiên của cuộc đời. Khi ấy, ông chỉ nghĩ đơn giản:
"Đất nước cần thì mình đi. Mình đi để rồi sẽ trở về."

Những ngày huấn luyện – thử thách ý chí người lính trẻ

Đơn vị mới, thao trường mới, kỷ luật thép. Ban đầu, đôi vai trai trẻ sưng đỏ vì vác súng, chân rộp phồng vì chạy hàng chục cây số mỗi ngày. Nhưng khi nhìn sang đồng đội – những người bạn từ khắp mọi miền – ai cũng kiên cường, ông Hiền càng thêm quyết tâm.
Họ cùng nhau rèn quân, cùng nhau chia nửa điếu thuốc, nửa củ sắn luộc. Tình đồng chí, đồng đội ngày một sâu nặng, trở thành thứ tài sản vô giá suốt đời.

Vào chiến trường – nơi gian khổ hóa thành lòng dũng cảm

Sau huấn luyện, năm 1972, Vũ Hồng Hiền cùng đơn vị hành quân vào chiến trường. Những cánh rừng Trường Sơn mịt mù bom đạn trở thành nơi thử thách lòng kiên định của mỗi người lính.

Có những đêm hành quân mà chỉ cần một ánh lửa nhỏ cũng bị coi là nguy hiểm. Có những ngày cả tiểu đội chỉ có vài nắm cơm độn muối vừng, nhưng mọi người vẫn động viên nhau:
“Còn sống là còn đánh. Còn đánh là sẽ thắng.”

Những trận đánh ác liệt – ký ức không thể phai mờ

Trong một trận đánh lớn cuối năm 1972, đơn vị ông Hiền phải giữ chốt suốt nhiều ngày liền. Pháo địch bắn xối xả, khói lửa phủ kín trận địa. Mảnh đất nhỏ trở thành nơi đo lòng can đảm của những người lính tuổi đôi mươi.

Ông kể lại:

Đồng đội nằm xuống ngay cạnh mình.

Có lúc chỉ còn vài quả lựu đạn để giữ trận địa.

Có thời điểm cả tiểu đội phải chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.

Nhưng chính trong khói lửa ấy, tình đồng đội sáng lên như ngọn lửa bất diệt. Họ quấn khăn vào vết thương cho nhau, chia từng ngụm nước cuối cùng, thay nhau quan sát, thay nhau giữ chốt.

"Không ai nghĩ cho riêng mình. Tất cả đều nghĩ: phải giữ cho bằng được từng tấc đất." – ông Hiền xúc động nhớ lại.

Ngày hòa bình – khi nước mắt hòa cùng nụ cười

Năm 1975, khi đất nước vang lên tin chiến thắng, ông Hiền và những đồng đội còn lại ôm nhau mà khóc. Đó là giọt nước mắt của vui sướng, của tự hào, nhưng cũng là của nỗi xót xa khi nghĩ đến những người đã mãi mãi nằm lại chiến trường.

Sau này khi xuất ngũ, trở về quê hương, ông Vũ Hồng Hiền vẫn giữ dáng vẻ giản dị của người lính năm xưa. Trở về với cuộc sống đời thường, ông luôn sống mẫu mực, trách nhiệm, góp phần xây dựng quê hương ngày càng đổi mới.

Khép lại quá khứ – mở ra bài học cho thế hệ hôm nay

Câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Vũ Hồng Hiền không chỉ là ký ức của một con người, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc. Đó là tấm gương để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng độc lập tự do có được bằng máu xương, bằng lòng quả cảm và sự hy sinh của biết bao người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn