KÍ ỨC THỜI HOA LỬA-MẸ NGUYỄN THỊ THỨ: HÌNH HÀI ĐẤT NƯỚC VÀ BẢN TÌNH CA CỦA SỰ TẬN HIẾN
BÀI DỰ THI : KÍ ỨC THỜI HOA LỬA-MẸ NGUYỄN THỊ THỨ: HÌNH HÀI ĐẤT NƯỚC VÀ BẢN TÌNH CA CỦA SỰ TẬN HIẾN
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc Việt Nam, hình ảnh người phụ nữ luôn hiện lên như một biểu tượng của sự kiên trung và bền bỉ. Thế nhưng, phải đến khi đất nước đi qua những cuộc kháng chiến trường kỳ, hình tượng ấy mới được đẩy lên đến đỉnh cao của sự cao cả, kết tinh lại trong một danh xưng thiêng liêng: Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đó không chỉ là một danh hiệu cao quý của Nhà nước, mà còn là linh hồn, là hiện thân cho sức mạnh nội sinh và đức hy sinh vô bờ bến của cả một dân tộc. Khúc tráng ca của sự tiễn đưa và chờ đợi Cội nguồn của sự vĩ đại nơi các mẹ bắt đầu từ những điều giản dị nhất: lòng yêu con và tình yêu Tổ quốc. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mỗi gia đình là một pháo đài, và mỗi bà mẹ là một người giữ lửa. Mẹ đã dành cả cuộc đời tảo tần, "thức khuya dậy sớm", "dãi nắng dầm sương" để nuôi nấng những đứa con khôn lớn. Nhưng khi vận mệnh dân tộc nằm trên bờ vực nguy biến, mẹ lại chính là người gạt đi những giọt nước mắt riêng tư để tiễn con lên đường. Sự hy sinh của mẹ không giống với sự hy sinh của người chiến sĩ nơi tiền tuyến bằng máu và lửa. Sự hy sinh của mẹ là sự hy sinh của sự chờ đợi mòn mỏi. Mẹ tiễn con đi khi tóc còn xanh, và đón nhận tin con hy sinh khi đầu đã bạc trắng. Có những người mẹ như Mẹ Thứ, Mẹ Suốt, và biết bao bà mẹ không tên khác đã tiễn đi đến chín, mười người con và chồng, để rồi sau mỗi cuộc chia ly là một khoảng trống mênh mông không gì bù đắp nổi. Những người mẹ ấy đã sống cả cuộc đời trong sự đợi chờ, để rồi mỗi khi nghe tiếng bước chân ngoài ngõ, tim mẹ lại thắt lại một niềm hy vọng mong manh. Đó là một thứ bản lĩnh phi thường mà chỉ có lòng yêu nước nồng nàn mới giúp mẹ đứng vững trước những giông tố của số phận. Người chiến sĩ thầm lặng trong lòng địch Không chỉ là hậu phương, các mẹ còn trực tiếp tham gia vào cuộc chiến với tư cách là những chiến sĩ thầm lặng nhưng đầy mưu trí. Dưới mái tranh nghèo, mẹ đã đào hầm nuôi giấu cán bộ, làm trạm giao liên truyền tin, hay làm nơi tiếp tế lương thực cho bộ đội. Hình ảnh người mẹ già đứng gác dưới mưa, hay mẹ dùng thân mình che chở cho chiến sĩ trước họng súng kẻ thù đã trở thành những thước phim lịch sử sống động.
Mẹ chịu đựng mọi đòn roi tra tấn, mọi sự đe dọa của kẻ thù với một ý chí sắt đá: "Chết thì chịu, chứ không bao giờ phản bội cách mạng". Sự kiên trung ấy xuất phát từ một niềm tin giản đơn nhưng mãnh liệt vào ngày độc lập, vào ngày mà con cháu mẹ sẽ được sống trong hòa bình. Chính những người mẹ ấy đã tạo nên một mạng lưới lòng dân vững chắc, là "trận đồ bát quái" khiến quân thù phải khiếp sợ và thán phục. Vết sẹo thời gian và nỗi đau của hòa bình Khi đất nước im tiếng súng, niềm vui của ngày đại thắng với các mẹ thường đi kèm với những giọt nước mắt lặng lẽ. Hòa bình lập lại, mẹ không đòi hỏi vinh hoa, không cầu mong sự đền đáp. Mẹ trở về với cuộc sống đời thường, lặng lẽ chăm sóc những bàn thờ nghi ngút khói hương. Những vết chân chim hằn sâu trên khóe mắt mẹ không chỉ là dấu vết của thời gian, mà là dấu vết của những đêm trắng khóc con, của những lo toan cho vận mệnh đất nước. Mỗi khi nhìn vào danh sách "Nhân vật khai thác thông tin" và thấy dòng chữ về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, chúng ta không khỏi nghẹn ngào. Các mẹ chính là những "tượng đài sống", là chứng nhân lịch sử nhắc nhở chúng ta về cái giá của mỗi tấc đất, mỗi nhành cây trên quê hương hôm nay. Máu của các con mẹ đã hòa vào đất, và lòng mẹ đã hóa thành biển rộng bao la để che chở cho hòa bình của dân tộc. Trách nhiệm của hậu thế trước sự hy sinh vĩ đại Đứng trước sự hy sinh quá đỗi lớn lao ấy, mỗi người trẻ chúng ta cần phải tự soi rọi lại bản thân mình. Chúng ta đang sống trong một thế giới phẳng, với nhiều cơ hội và cũng không ít cám dỗ, nhưng tuyệt đối không được phép quên đi cội nguồn. Việc tri ân các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng không nên chỉ dừng lại ở những lễ kỷ niệm, những phần quà hình thức, mà phải được thực hiện bằng sự chăm sóc chân thành, bằng sự thấu hiểu và chia sẻ với nỗi cô đơn của các mẹ trong những năm tháng cuối đời. muôn đời và mãi về sau mỗi người chúng ta đều cần phải luôn kính nhớ và biết ơn những người Mẹ ấy.
Trở về với hình ảnh của người mẹ Thứ,năm 2010, mẹ Thứ về với tổ tiên ở tuổi 106, nhưng linh hồn mẹ vẫn luôn hiện hữu. Tượng đài Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam, lấy nguyên mẫu từ hình ảnh mẹ Thứ, không chỉ là một công trình kiến trúc. Đó là nơi tụ hội linh khí của sông núi, là biểu tượng cho tấm lòng bao dung như biển cả của người mẹ Việt Nam.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, cuộc đời của mẹ Nguyễn Thị Thứ là một bài học vô giá về lòng yêu nước và đạo đức làm người. Chúng ta sống trong thời bình, giữa những tiện nghi hiện đại, nhưng tuyệt đối không được phép quên rằng: dưới mỗi bước chân chúng ta đi, dưới mỗi nhành cây ngọn cỏ, đều có sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ như mẹ Thứ. Lòng biết ơn không chỉ thể hiện qua lời nói, mà phải bằng hành động sống sao cho xứng đáng với sự tận hiến của tiền nhân.
Gấp lại những trang sử,hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ vẫn đọng lại trong trái tim mỗi con dân Việt Nam và là biểu tượng vĩnh hằng, là linh hồn của dân tộc Việt Nam. Mẹ đã sống một cuộc đời trọn vẹn với non sông, đất nước. Tên tuổi của mẹ sẽ mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn mỗi người dân Việt, nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của tình thương, lòng vị tha và tinh thần quật cường của một dân tộc chưa bao giờ chịu khuất phục trước gian nguy.



