Cựu Thanh niên xung phong

KÍ ỨC VỀ BA- NGƯỜI CHIẾN SĨ TRONG TIM CON

Đà Nẵng19/11/2025Nguyễn Thị Tỵ (Chi đoàn trường TH Trần Văn Ơn, xã Tam Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh ba đứng trước hiên nhà ngày tôi còn bé – dáng người gầy nhưng rắn rỏi, đôi mắt luôn ánh lên sự hiền hậu pha lẫn nét từng trải mà tôi khi ấy chưa thể hiểu hết. Ba tôi từng là một người lính, đã tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia trong những năm tháng khốc liệt nhất- Từ tháng 7/1977 đến đầu năm 1984. Những câu chuyện về chiến tranh, về đồng đội và những mất mát nơi chiến trường, ba hiếm khi kể. Nhưng mỗi lần ba trầm ngâm nhìn về phía xa trước nhà, tôi biết trong lòng ba luôn có một góc ký ức không bao giờ nguôi ngoai.

Tôi lớn lên trong tình thương của ba – một tình thương ít lời nhưng sâu đậm. Ba không nói nhiều, không thể hiện bằng những hành động quá lớn lao, nhưng chỉ cần có ba ở đó, tôi đã cảm thấy an toàn và đủ đầy. Mỗi sáng đưa tôi đến trường, ba đều dặn: “Học cho giỏi, nên người để sau này khỏi khổ.” Tôi hiểu rằng điều ba mong mỏi nhất chính là được thấy con gái có một cuộc sống yên bình, khác xa những năm tháng mà ba đã trải qua.

Nhưng rồi ba rời xa mẹ con tôi khi tôi vừa vào cấp ba. Căn bệnh hậu chiến, âm ỉ trong cơ thể ba suốt bao năm, cuối cùng cũng khiến ba gục ngã. Ngày ba mất, tôi thấy bầu trời như sụp xuống. Đó là lần đầu tiên tôi đối diện với mất mát lớn đến vậy. Tôi bàng hoàng, hụt hẫng, và mãi đến nhiều năm sau, mỗi khi nhớ đến ba, lòng tôi vẫn se lại. Tôi hối hận vì khi ba còn sống, tôi chưa kịp hiểu hết nỗi đau và sự kiên cường mà ba đã mang theo suốt cuộc đời.

Lớn lên, qua những trang sách, những kí sự trên màng ảnh nhỏ và của những chú đồng đội cũ của ba, tôi mới biết chiến trường Campuchia với ba là những năm tháng đen tối nhưng cũng đầy nghĩa tình. Có những trận đánh mà hôm trước còn ngồi cạnh nhau, hôm sau đồng đội đã hy sinh. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, bom đạn nổ liên hồi, cả đơn vị chỉ biết cắn răng mà bước tiếp. Ba cũng từng bị thương, từng cận kề cái chết. Những vết sẹo khắp người ba không chỉ là dấu tích của chiến tranh, mà còn là bài học về sự hy sinh và lòng can đảm mà tôi luôn mang trong tim.

Tôi biết, những người lính như ba đã mang trên vai trách nhiệm nặng nề – không chỉ bảo vệ Tổ quốc mà còn giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi diệt chủng, khỏi đau thương và tàn bạo. Họ âm thầm chiến đấu, âm thầm hy sinh, và khi trở về, nhiều người mang theo cả nỗi đau thể xác lẫn tinh thần. Ba ít nói về chiến tranh có lẽ vì không muốn tôi phải nhìn thấy những góc tối mà ba từng trải qua. Ba muốn tôi được sống trong hòa bình trọn vẹn – thứ mà thế hệ của ba đã phải đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Càng lớn, tôi càng thấm thía lòng biết ơn dành cho ba. Không chỉ là

lòng biết ơn của một người con đối với đấng sinh thành, mà còn là sự trân trọng sâu sắc đối với một người lính đã dành cả tuổi thanh xuân cho đất nước. Mỗi lần nghe ai nhắc đến các chiến sĩ tình nguyện Việt Nam ở Campuchia, tim tôi lại nghẹn lại vì nhớ ba. Tôi tự hào vì ba đã sống một đời kiên cường, một đời có ý nghĩa. Mặc dù ba không còn nữa, nhưng lý tưởng, nhân cách và tình thương của ba vẫn sống mãi trong tôi.

Những ngày giỗ ba, tôi thường về thắp cho ba nén nhang và ngồi kể chuyện cuộc sống hiện tại, như thể ba vẫn đang ngồi lặng lẽ lắng nghe. Tôi kể về những cố gắng của mình, về những thành công nhỏ bé mà tôi có được. Tôi muốn ba biết rằng tôi đã và đang sống đúng với mong muốn của ba – trở thành một người tử tế và mạnh mẽ. Dù thiếu đi sự che chở của ba, tôi vẫn luôn cảm nhận được bóng dáng ba ở đâu đó phía sau, âm thầm dõi theo và nâng đỡ tôi qua từng bước.

Có những lúc cuộc sống khiến tôi mệt mỏi, tôi lại nhớ đến đôi bàn tay khô ráp của ba, nhớ đến những lời dạy mộc mạc mà sâu sắc. Tôi nhớ ánh mắt ba mỗi lần nhìn tôi – vừa hiền, vừa tin tưởng. Ba chính là động lực để tôi bước tiếp và không cho phép mình gục ngã. Tôi hiểu rằng ba đã bỏ lại cả tuổi trẻ ở chiến trường để thế hệ như tôi được sống trong hòa bình, và tôi có trách nhiệm phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Ba không phải là một người nổi tiếng, nhưng đối với tôi, ba là một anh hùng – anh hùng của gia đình, và anh hùng trong trái tim tôi. Có lẽ trên cuộc đời này, không có danh hiệu nào cao quý hơn việc sống trọn vẹn cho lý tưởng và yêu thương gia đình bằng cả trái tim như ba đã làm.

Giờ đây, mỗi khi nhìn lại quãng đời của mình, tôi nhận ra rằng khoảng thời gian ngắn ngủi được sống cùng ba chính là món quà quý giá nhất mà tôi từng có. Những ký ức về ba – dù giản dị – vẫn luôn là ngọn lửa soi sáng hành trình của tôi. Tôi biết ơn ba vì đã dạy tôi biết yêu quê hương, biết trân trọng hòa bình, biết sống mạnh mẽ và chân thành. Và hơn hết, tôi biết ơn vì đã được làm con của ba – một người lính, một người cha, một người đã sống một cuộc đời kiên cường và bao dung.

Dẫu thời gian có trôi đi, hình ảnh ba vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim tôi. Tình thương và lòng biết ơn dành cho ba sẽ mãi mãi không phai, như ngọn lửa ấm áp dẫn lối tôi đi qua những năm tháng của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn