Người có công giúp đỡ cách mạng

KÍ ỨC VỀ MẶT TRẬN AN LỘC NĂM 1972 VÀ LỜI NHẮN GỬI THẾ HỆ TRẺ

Ông là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt là tại mặt trận An Lộc 1972.

Đồng Nai10/06/2026Chi Đoàn 11A7, trường THPT Bình Long (Đoàn phường Bình Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÍ ỨC VỀ MẶT TRẬN AN LỘC NĂM 1972 VÀ LỜI NHẮN GỬI THẾ HỆ TRẺ

☀️☀️Giữa cái nắng oi ả của những ngày tháng Năm, chi đoàn 11A7 chúng tôi có dịp đặc biệt được đến thăm ông Phạm Thế Kỉ – ông nội của một bạn trong lớp, hiện đang sinh sống tại phường Bình Long, thành phố Đồng Nai . Ông là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt là tại mặt trận An Lộc 1972.🥰🥰Cuộc gặp gỡ diễn ra giản dị, không cầu kỳ, nhưng lại để lại trong mỗi chúng tôi những dư âm sâu sắc. Ngồi trước người cựu chiến binh với mái tóc bạc trắng và ánh mắt trầm tĩnh, chúng tôi như được mở ra một cánh cửa quay ngược về quá khứ – nơi chiến tranh hiện lên không phải qua sách vở, mà bằng chính ký ức sống động của người đã đi qua “thời hoa lửa”.✨️✨️Ông kể về những ngày chiến đấu ác liệt tại An Lộc năm 1972 – nơi được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất của miền Nam lúc bấy giờ. Đó là nơi mà bom đạn dội xuống không ngớt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Ông kể về sự tàn khốc của chiến tranh, về những trận càn quét dữ dội, về cảnh dân thường chịu nhiều mất mát đau thương. Nhưng xen giữa những mất mát ấy là hình ảnh những người chiến sĩ giải phóng kiên cường, không lùi bước trước hiểm nguy.Giọng ông chậm rãi, đôi khi lặng đi khi nhắc đến những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Không gian xung quanh dường như cũng lắng xuống. Chúng tôi – những học sinh của thời bình – chỉ biết im lặng lắng nghe, lòng trào dâng niềm xúc động và biết ơn.💗💗Ông nói với chúng tôi một câu mà có lẽ sẽ còn theo suốt cuộc đời:“Ngày xưa, súng là vũ khí. Còn bây giờ, cái chữ mới là vũ khí của các cháu.”Lời nói ấy giản dị nhưng chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc. Nếu thế hệ ông đã cầm súng để giành lại độc lập, thì thế hệ trẻ hôm nay phải cầm bút, cầm tri thức để bảo vệ và xây dựng đất nước. Đó không chỉ là lời nhắn nhủ, mà còn là sự gửi gắm niềm tin của một thế hệ đi trước.🌟🌟Không chỉ kể chuyện, ông còn đọc cho chúng tôi nghe những vần thơ do chính ông sáng tác. Những câu thơ mộc mạc nhưng chân thực, tái hiện rõ nét cái đói, cái khổ, cái thiếu thốn của những năm tháng chiến tranh. Đó không phải là những vần thơ trau chuốt, mà là những dòng ký ức được chắt lọc từ chính cuộc đời ông.🇻🇳🇻🇳Đặc biệt, khi nói về nỗi sợ, ông khiến chúng tôi suy nghĩ rất nhiều. Ông bảo:“Ai mà chẳng sợ, ai mà chẳng sợ chết. Nhưng cái chết không quan trọng bằng việc phải giải phóng được đất nước, phải để cho đất nước hòa bình, thống nhất.”Câu nói ấy như một lời khẳng định mạnh mẽ về lý tưởng sống của cả một thế hệ. Họ cũng là những con người bình thường, cũng biết sợ hãi, nhưng họ đã vượt qua tất cả để đặt lợi ích của dân tộc lên trên bản thân mình.Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng trong lòng mỗi chúng tôi vẫn còn đọng lại rất nhiều suy nghĩ. Những câu chuyện của ông không chỉ giúp chúng tôi hiểu hơn về mặt trận An Lộc 1972, mà còn giúp chúng tôi nhận ra giá trị của hòa bình ngày hôm nay.Rời khỏi ngôi nhà nhỏ, chúng tôi mang theo không chỉ là những câu chuyện, mà còn là một bài học lớn về lòng biết ơn, về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Thời “hoa lửa” của ông đã qua, nhưng những gì ông để lại sẽ tiếp tục cháy sáng trong trái tim của những người trẻ như chúng tôi – như một ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ, soi đường cho tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn