Kiên cường giữa "tọa độ chết" | Liệt sĩ Võ Thị Tần (Đặng Đình Thao - Bí thư Chi đoàn ấp 2A)
Bức thư gửi mẹ của tiểu đội trưởng Võ Thị Tần viết vào ngày 19/7/1968, là một trong những di vật thiêng liêng và xúc động nhất còn lưu lại từ những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Đây cũng là lá thư cuối cùng chị gửi về gia đình trước khi cùng chín đồng đội thanh niên xung phong anh dũng hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc vào ngày 24/7/1968.
Bức thư gửi mẹ của tiểu đội trưởng Võ Thị Tần viết vào ngày 19/7/1968, là một trong những di vật thiêng liêng và xúc động nhất còn lưu lại từ những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Đây cũng là lá thư cuối cùng chị gửi về gia đình trước khi cùng chín đồng đội thanh niên xung phong anh dũng hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc vào ngày 24/7/1968.
Lá thư được viết bằng mực sẫm trên trang giấy không dòng kẻ. Dù được viết giữa chiến trường ác liệt, từng nét chữ vẫn ngay ngắn, thẳng hàng, thể hiện sự bình tĩnh, cứng cỏi và tâm hồn đẹp của người nữ thanh niên xung phong 24 tuổi.
Điều làm nên giá trị đặc biệt của bức thư không chỉ nằm ở hoàn cảnh ra đời mà còn ở tinh thần lạc quan của người viết. Giữa Ngã ba Đồng Lộc – nơi được xem là "tọa độ lửa", ngày đêm hứng chịu bom đạn ác liệt, Võ Thị Tần vẫn lựa chọn kể với mẹ bằng giọng điệu vui tươi, hóm hỉnh. Chị báo tin cho mẹ rằng đơn vị vừa chiến thắng thêm một trận đánh, đồng thời kể về việc những đợt ném bom của đối phương không thể khuất phục ý chí của lực lượng thanh niên xung phong. Trong mắt chị, mỗi con đường được nối liền đều là thành quả của lòng dũng cảm, trí tuệ và quyết tâm bảo đảm mạch máu giao thông cho tiền tuyến.
Ngay cả khi nói về những gian khổ của chiến tranh, chị vẫn giữ được tinh thần lạc quan đáng khâm phục. Những quả pháo sáng và bom đạn của đối phương được chị ví như "đèn" để làm đường hay "giúp bắt cá", cách nói hóm hỉnh ấy không nhằm phủ nhận sự khốc liệt của chiến tranh mà thể hiện ý chí kiên cường, tinh thần lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi cuối cùng.
Qua từng dòng thư, Võ Thị Tần còn bày tỏ niềm tự hào về thế hệ thanh niên xung phong đang ngày đêm bám trụ trên tuyến lửa. Chị mong mẹ đừng quá lo lắng khi nghe tin bom đạn ngày càng dữ dội, bởi còn có biết bao thanh niên vẫn hiên ngang đứng vững trên những trọng điểm giao thông. Đối với chị, niềm hạnh phúc lớn nhất là được nhìn những đoàn xe chở hàng từ hậu phương nối nhau vượt qua tuyến lửa để tiếp sức cho tiền tuyến, góp phần vào cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc.
Ẩn sau ý chí kiên cường ấy vẫn là hình ảnh một người con gái giàu tình cảm và hết lòng yêu thương gia đình. Cuối bức thư, chị bày tỏ nỗi nhớ mẹ da diết dù mới rời nhà không lâu, ân cần dặn mẹ giữ gìn sức khỏe, đừng quá lo lắng cho mình và gửi lời hỏi thăm đến các em, người thân trong gia đình. Những lời nhắn nhủ mộc mạc ấy đã trở thành những dòng tâm sự cuối cùng của người con trước khi vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất Đồng Lộc.
Năm ngày sau khi viết bức thư, vào ngày 24/7/1968, Võ Thị Tần cùng chín nữ thanh niên xung phong của Tiểu đội 4, Đại đội 552 đã anh dũng hy sinh trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc. Sự hy sinh của các chị đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.
Ngày nay, bức thư của liệt sĩ Võ Thị Tần được lưu giữ và trưng bày trang trọng tại Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam. Không chỉ là một kỷ vật chiến tranh vô giá, lá thư còn là minh chứng sống động về vẻ đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời chiến – những con người mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn, niềm tin son sắt vào ngày hòa bình và sự lạc quan ngay cả giữa những thời khắc khốc liệt nhất của lịch sử./.



