KIÊN QUYẾT BẢO VỆ QUÊ HƯƠNG (Qua lời kể của bác Bình)
KIÊN QUYẾT BẢO VỆ QUÊ HƯƠNG (Qua lời kể của bác Bình)
“Các cháu ngồi lại đây, bác kể cho mà nghe… Câu chuyện này không phải trong sách vở, mà là những ngày tháng bác đã sống, đã chứng kiến bằng cả máu và nước mắt…” Giọng bác Bình trầm xuống, đôi mắt xa xăm như nhìn về một miền ký ức cũ. Ngoài sân, gió chiều thổi nhẹ, hàng tre xào xạc như cũng đang lắng nghe câu chuyện của một thời lửa đạn. Ngày ấy, quê bác còn nghèo lắm. Những mái nhà tranh lợp rơm, con đường đất đỏ quanh co, mùa nắng bụi bay mù trời, mùa mưa thì lầy lội trơn trượt. Nhưng dù gian khó, người dân vẫn sống chan hòa, nghĩa tình. Đất quê tuy nghèo, nhưng lòng người thì giàu lắm. Rồi chiến tranh ập đến. Tiếng súng nổ vang trời, máy bay gầm rú, bom đạn trút xuống không thương tiếc. Những cánh đồng xanh mướt bị cày xới tan hoang. Những mái nhà bình yên bỗng chốc thành đống tro tàn. Lúc đó, bác mới ngoài hai mươi tuổi, vừa rời ghế nhà trường chưa lâu. “Không thể để quê mình bị giày xéo như thế này được…” – bác và nhiều thanh niên trong làng đã nghĩ vậy. Thế là chúng bác lên đường. Những ngày đầu tham gia lực lượng, bác còn bỡ ngỡ lắm. Cầm khẩu súng trên tay mà tim đập thình thịch. Nhưng rồi, qua từng trận đánh, từng lần hành quân, bác dần trưởng thành. Quê hương trở thành lý do lớn nhất để chiến đấu. Bác nhớ như in một đêm hành quân. Trời tối đen như mực, cả đơn vị lặng lẽ băng qua cánh rừng rậm để tiến về một vị trí quan trọng. Mỗi bước đi đều phải thật nhẹ, bởi chỉ cần sơ suất là có thể bị phát hiện. Có cậu lính trẻ đi cạnh bác, run run hỏi nhỏ:
“Anh Bình… mình có sợ không?” Bác khẽ cười, dù chính mình cũng đang lo lắng:
“Sợ chứ. Ai mà chẳng sợ. Nhưng nếu mình lùi bước, thì ai sẽ bảo vệ quê mình?” Câu nói ấy không chỉ để động viên người khác, mà còn để nhắc chính bản thân mình. Rồi trận đánh đầu tiên đến. Kẻ địch tiến vào làng, càn quét dữ dội. Chúng đốt nhà, phá hoại, bắt bớ người dân. Tiếng khóc, tiếng la hét vang lên khắp nơi. Nhìn cảnh ấy, lòng bác như lửa đốt. Đơn vị nhận lệnh phản công. Trận đánh diễn ra ác liệt. Đạn bay như mưa. Bác cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa tìm cách bảo vệ dân làng. Có những lúc tưởng chừng không thể trụ nổi, nhưng rồi nghĩ đến cha mẹ, đến mái nhà thân yêu, bác lại siết chặt khẩu súng. Một đồng đội của bác – anh Hùng – bị thương nặng. Máu thấm đỏ cả áo. Anh nắm chặt tay bác, nói trong hơi thở yếu ớt:
“Đừng… để chúng chiếm làng…” Bác gật đầu, nước mắt trào ra, nhưng không có thời gian để khóc. Bác và những người còn lại tiếp tục chiến đấu, quyết không lùi bước. Và rồi… sau nhiều giờ giằng co, kẻ địch buộc phải rút lui. Ngôi làng được giữ lại. Sau trận ấy, bác mới hiểu rõ hơn hai chữ “kiên quyết”. Kiên quyết không phải là không biết sợ.
Mà là dù sợ, vẫn đứng vững.
Dù mất mát, vẫn không buông tay. Chiến tranh còn kéo dài nhiều năm nữa. Có những ngày đói ăn, phải chia nhau từng nắm gạo. Có những đêm mưa rét, áo quần ướt sũng mà vẫn phải canh gác. Có những lần hành quân xuyên rừng, chân phồng rộp, nhưng không ai than vãn. Bởi ai cũng hiểu:
Sau lưng mình là quê hương. Bác nhớ một lần đơn vị phải rút về giữ một căn cứ quan trọng. Địch liên tục tấn công, dùng cả pháo và máy bay. Mặt đất rung chuyển, cây cối gãy đổ. Có lúc tưởng như không thể trụ nổi. Nhưng rồi, từng người một vẫn bám trụ. Một bác nông dân già trong làng, dù đã lớn tuổi, vẫn lặng lẽ tiếp tế lương thực cho bộ đội. Bác ấy nói:
“Các chú giữ đất cho chúng tôi, chúng tôi không thể đứng nhìn.” Những câu nói giản dị ấy chính là sức mạnh. Có những mất mát mà đến giờ bác vẫn không quên. Bạn bè, đồng đội… nhiều người đã nằm lại. Có người còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn một đời. Mỗi lần nhớ lại, lòng bác lại quặn đau. Nhưng chính sự hy sinh ấy càng làm cho những người còn sống thêm kiên cường. “Phải sống, phải chiến đấu… để xứng đáng với họ.” Rồi một ngày, tin chiến thắng vang lên. Chiến tranh kết thúc. Quê hương dần hồi sinh. Những cánh đồng lại xanh, tiếng cười trẻ thơ lại vang lên. Những mái nhà mới mọc lên trên nền đất cũ. Bác trở về làng. Đứng giữa mảnh đất thân quen, bác lặng người. Bao ký ức ùa về. Những con đường, hàng cây… tất cả vẫn đó, nhưng cũng đã đổi thay. Bác đi thăm lại từng nơi, thắp nén nhang cho những người đã ngã xuống. “Quê mình… giữ được rồi…” – bác thì thầm. Bác Bình nhìn các cháu, giọng chậm rãi: “Các cháu bây giờ được sống trong hòa bình, đó là điều quý giá nhất. Nhưng đừng quên, để có được ngày hôm nay, bao người đã hy sinh.” Bác dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Bảo vệ quê hương không chỉ là cầm súng như thời bác. Mỗi thời có một cách khác nhau. Các cháu học tập tốt, sống có trách nhiệm, giữ gìn truyền thống… đó cũng là cách bảo vệ quê hương.” Gió chiều vẫn thổi nhẹ. Câu chuyện của bác Bình khép lại, nhưng dư âm thì còn mãi. Một bài học giản dị mà sâu sắc:
Dù trong hoàn cảnh nào, lòng yêu quê hương và ý chí kiên quyết bảo vệ nó luôn là sức mạnh lớn nhất của con người.



