KIÊN THỊ NHẪN - NGỌN LỬA KIÊN TRUNG CỦA NGƯỜI CON GÁI KHMER
"Thà chết thì chết hết chớ sau chiến đấu chung mà bỏ bạn nằm lại còn mình rút lui coi sao được! Còn sống mà bỏ súng, trong bụng cũng không đành" với câu nói ấy đã thể hiện được lòng kiên trung của một Anh hùng đó là Kiên Thị Nhẫn - nổi khiếp sợ của địch tại vùng Lõm Ô Chích - Đai Tèn.

DƯỚI NGỌN LỬA KIÊN TRUNG – CÂU CHUYỆN HOA LỬA VỀ ANH HÙNG KIÊN THỊ NHẪN
Giữa những vạt dừa rợp bóng ở vùng Ô Bắp – Lương Hòa, cái tên Kiên Thị Nhẫn từ lâu đã trở thành biểu tượng bất khuất của người con gái Khmer Trà Vinh. Cuộc đời chị ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn hai mươi mốt năm, nhưng sáng lên như ngọn đuốc đỏ rực giữa thời hoa lửa, soi đường cho lớp lớp thanh niên hôm nay.
Sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng, Nhẫn lớn lên giữa tiếng súng Đồng khởi và những chuyến liên lạc đầy hiểm nguy. Mới 15 tuổi, cô gái Khmer nhỏ nhắn đã khoác súng vào vai, gia nhập tiểu đội du kích nữ xã Lương Hòa, bắt đầu sáu năm chiến đấu không phút nghỉ ngơi. Tuổi mười tám – khi bao người trẻ còn đang học dở dang – Kiên Thị Nhẫn đã là Đảng viên, Xã đội phó, trực tiếp chỉ huy tiểu đội nữ du kích thay cho Anh hùng Tô Thị Huỳnh vừa ngã xuống.
Năm năm chiến đấu (1965–1970), Kiên Thị Nhẫn và đồng đội đã viết nên những trang sử không thể phai. Hơn 60 trận đánh, trên 100 tên địch bị tiêu diệt, hơn 70 khẩu súng bị thu và phá hủy, riêng chị diệt 26 tên, trong đó có 3 sĩ quan, thu 16 khẩu súng – những con số không chỉ là chiến tích, mà là minh chứng của lòng dũng cảm và trí tuệ một nữ chiến sĩ còn rất trẻ.
Những trận đánh làm nên huyền thoại
Đêm tháng 9/1968, khi đơn vị chuyển thương thì bộ phận phía sau lọt vào ổ phục kích. Nhẫn đã quyết định để đồng đội đưa thương binh về trước, còn mình quay lại chiến đấu kiềm chân địch. Một mình trong đêm tối, chị vừa bắn vừa cõng thương binh, mang cả tử sĩ và ba khẩu súng về căn cứ an toàn. Chị từng nói:
“Thà chết thì chết hết, chớ chiến đấu chung mà bỏ bạn nằm lại, trong bụng không đành!”
Đó là lời thề của lòng trung nghĩa, là tiếng nói của một trái tim son sắt.
Sáng chủ nhật tháng 4/1969, trận đánh vào đồn Chà Dư trở thành dấu ấn mưu trí của nữ chiến sĩ Lương Hòa. Trong bộ áo bà ba, tay bưng rổ đầy trái cây, Nhẫn và đồng đội hóa trang thành người đi làm phước theo phong tục Khmer. Chỉ trong giây phút mở rổ, khẩu súng nhỏ giấu bên trong đã quật ngã tên lính gác. Tiếng súng nổ liên tiếp, bọn địch trở tay không kịp. Chưa đầy 5 phút, đồn Chà Dư bị đánh tan, tên trưởng đồn và thám báo ác ôn bị tiêu diệt, toàn bộ vũ khí bị thu gọn. Một chiến công giữa ban ngày – vừa táo bạo, vừa sắc bén.
Tháng 10/1969, khi bị bao vây trong hầm bí mật, Kiên Thị Nhẫn giữ chặt hai trái lựu đạn, chờ đúng khoảnh khắc định mệnh. Chị bật nắp hầm, tung lựu đạn, rồi băng qua vườn quen thuộc thoát vòng vây. Một mình chị làm tê liệt cả tiểu đội địch, cứu trọn đơn vị đang ẩn mình dưới những hầm bí mật gần đó.
Ngọn lửa dừng lại, nhưng ánh sáng còn mãi
Cuối năm 1970, Kiên Thị Nhẫn được tôn vinh tại Đại hội mừng công tỉnh Trà Vinh, là Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh, Dũng sĩ diệt ngụy, được cử đi dự Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua toàn miền Nam. Nhưng tháng 7/1971, trên đường đến vùng căn cứ U Minh dự Đại hội cấp quân khu, chị đã hy sinh trong một trận pháo kích. Khi ấy, chị vừa tròn 21 tuổi.
Năm 1978, Nhà nước truy tặng Kiên Thị Nhẫn danh hiệu cao quý Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Hôm nay, trên thành phố Trà Vinh có một con đường mang tên chị – con đường Kiên Thị Nhẫn – như dòng ký ức chảy ngược về Lương Hòa, về nơi một thiếu nữ Khmer đã viết nên thiên anh hùng ca bằng máu, bằng trí tuệ, bằng lòng trung kiên son sắt.
Tấm gương của một thời – niềm tự hào của hôm nay
Câu chuyện Kiên Thị Nhẫn không chỉ để kể lại, mà còn để nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay:
Sống kiên trung như chị.
Sống trách nhiệm như chị.
Sống vì cộng đồng, vì quê hương như chị.
Ngọn lửa mà Kiên Thị Nhẫn thắp lên từ những năm tháng khói lửa vẫn cháy âm ỉ trong lòng quê hương Lương Hòa, để mỗi thanh niên hôm nay bước đi trên con đường mang tên chị đều tự hỏi:
Mình đã làm gì để xứng đáng với những người đã ngã xuống?
Câu chuyện thời hoa lửa ấy sẽ mãi mãi là ngọn đuốc dẫn đường, để người trẻ tiếp tục bồi đắp truyền thống, giữ gìn khí phách và viết tiếp những trang mới cho quê hương.



