Bài viết

Kiêu hãnh Trường Sơn – Những đóa hồng thép bất tử

Vĩnh Long03/05/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn 300 cựu thanh niên xung phong – những nữ chiến sĩ năm xưa – đã hội tụ tại triển lãm “Kiêu hãnh Trường Sơn”, mang theo cả một trời ký ức. Giữa không gian trầm lắng, có những ánh mắt rưng rưng khi bắt gặp hình ảnh tuổi đôi mươi trong từng bức ảnh cũ. Có những cái ôm nghẹn ngào, siết chặt tay nhau như để níu giữ lại một thời thanh xuân đã gửi trọn nơi tuyến lửa.

Những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” chưa bao giờ phai mờ trong ký ức của họ. Bà Đoàn Thị Chiến – Trưởng ban Liên lạc Tiểu đoàn nữ Lê Thị Hồng Gấm – xúc động kể lại những ngày sống giữa núi rừng khắc nghiệt: ăn cơm nấu bằng nước suối đục, tóc rụng vì sốt rét, quần áo ẩm ướt suốt những ngày mưa rừng triền miên, bệnh tật luôn rình rập. Nhưng vượt lên tất cả là ý chí kiên cường và lòng yêu nước cháy bỏng.

Giọng bà chùng xuống khi nhắc về buổi chiều năm 1973 – nơi sáu người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại dưới những tảng đá khi làm nhiệm vụ mở đường. Hình ảnh các chị nắm tay nhau trong giây phút cuối cùng trở thành ký ức khắc sâu, vừa đau thương, vừa thiêng liêng đến nghẹn lòng.

Với bà Nguyễn Thị Hoa, ký ức ở tuyến Đường 9 – Khe Sanh vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Khi ấy, họ chỉ là những cô gái mười tám, đôi mươi, rời mái nhà thân quen, sẵn sàng đối mặt với bom đạn. Những cuộc hành quân trong đêm, những lần mất mát khi đồng đội ngã xuống chưa kịp hoàn thành nhiệm vụ… tất cả trở thành nỗi đau không thể gọi tên.

Câu chuyện về người đồng đội Nguyễn Thị Lê đã hy sinh để cứu mình khiến bà Hoa không khỏi nghẹn ngào. Trong khoảnh khắc sinh tử, sự hy sinh ấy giản dị mà vĩ đại – một tấm lưng che chở giữa mưa bom, để rồi mãi mãi nằm lại. Đó không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở về tình đồng đội thiêng liêng, bất diệt.

Còn với bà Nguyễn Thị Oanh, cuộc sống nơi chiến trường vừa khắc nghiệt, vừa rất đỗi đời thường. Những nữ thanh niên xung phong không chỉ đối mặt với cái chết, mà còn trải qua những nỗi sợ rất “con gái”: sợ vắt, sợ ma, sợ từng mảng tóc rụng vì bệnh tật. Họ có thể coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại rơi nước mắt vì những điều nhỏ bé trong cuộc sống – chính điều đó làm nên vẻ đẹp chân thực, giàu cảm xúc của những “bông hồng thép”.

Triển lãm “Kiêu hãnh Trường Sơn” không chỉ tái hiện những cung đường huyền thoại, những điểm nóng từng oằn mình trong mưa bom bão đạn, mà còn kể lại những câu chuyện rất đời – về tình yêu, tình đồng chí nảy nở giữa chiến tranh. Những hình ảnh về 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc, những đội nữ chiến sĩ kiên cường… trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và sự hy sinh.

Ở đó, người xem không chỉ nhìn lại lịch sử, mà còn cảm nhận được sức mạnh phi thường của những người phụ nữ Việt Nam – những con người bé nhỏ nhưng mang trong mình ý chí lớn lao. Họ đã sẵn sàng “ra đi không hẹn ngày về”, thậm chí khai tăng tuổi, tìm mọi cách đủ điều kiện để được đứng vào hàng ngũ chiến đấu.

Thời gian có thể trôi, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện nơi Trường Sơn vẫn sống mãi. Đó không chỉ là ký ức, mà là niềm tự hào – là bản anh hùng ca bất tử về những đóa hồng thép đã góp phần viết nên trang sử vàng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn