KIỀU Ở LẦU NGƯNG BÍCH
Đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du là một trong những đoạn thơ đặc sắc nhất, thể hiện sâu sắc tâm trạng cô đơn, buồn tủi và nỗi nhớ thương của Thúy Kiều khi bị giam lỏng.
Trong hoàn cảnh bị giam lỏng nơi lầu Ngưng Bích, Kiều rơi vào trạng thái cô đơn tuyệt đối. Không gian xung quanh vắng lặng, chỉ có thiên nhiên làm bạn. Những hình ảnh như “non xa”, “trăng gần”, “cát vàng”, “bụi hồng” gợi lên sự mênh mông, hoang vắng, càng làm nổi bật nỗi cô đơn của nhân vật.
Trong nỗi cô đơn ấy, Kiều nhớ về những người thân yêu. Trước hết là nhớ đến Kim Trọng – người yêu của nàng. Nỗi nhớ ấy da diết, xen lẫn sự day dứt vì không giữ trọn lời hẹn. Tiếp đó là nỗi nhớ cha mẹ, thể hiện lòng hiếu thảo sâu sắc.
Đặc biệt, tám câu thơ cuối là bức tranh tâm trạng đầy ám ảnh. Thiên nhiên không còn tĩnh lặng mà trở nên dữ dội, như phản ánh nỗi lo âu, sợ hãi của Kiều trước tương lai mờ mịt. Những hình ảnh như “sóng gió”, “cánh buồm xa”, “hoa trôi” đều mang ý nghĩa biểu tượng cho số phận lênh đênh của nàng.
Qua đoạn trích, Nguyễn Du đã thể hiện tài năng miêu tả nội tâm nhân vật bậc thầy, đồng thời bày tỏ sự cảm thương sâu sắc đối với số phận con người.



