Kim Đồng: Cánh Chim Nhỏ Dẫn Đường Và Tiếng Súng Vang Bên Suối Lê-nin
Trong những trang sử về "thời hoa lửa", chúng ta thường nhắc đến những người lính cầm súng trên chiến trường, nhưng có một chương vô cùng đặc biệt dành cho những "đóa hoa nhỏ" - những thiếu niên chưa kịp lớn đã mang trong mình chí khí của một bậc anh hùng. Người đứng đầu trong danh sách ấy chính là Kim Đồng (tên thật là Nông Văn Dền), người đội trưởng đầu tiên của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh.
Nông Văn Dền sinh năm 1929 trong một gia đình dân tộc Nùng nghèo tại bản Nà Mạ, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Lớn lên ngay tại cái nôi của cách mạng Pắc Bó, nơi Bác Hồ vừa trở về nước để trực tiếp lãnh đạo kháng chiến, cậu bé Dền sớm được giác ngộ.
Năm 1941, Đội Nhi đồng Cứu quốc được thành lập, Dền được bầu làm đội trưởng và lấy mật danh là Kim Đồng (nghĩa là "Cậu bé vàng"). Công việc của cậu và các bạn là làm liên lạc, đưa đón cán bộ và rình rập, theo dõi động thái của quân địch. Với dáng người nhỏ thun lút, đôi mắt sáng thông minh và khả năng leo trèo như sóc rừng, Kim Đồng đã bao phen qua mặt những trạm gác dày đặc của quân Pháp và bọn tay sai mà không để lại một dấu vết.
Kim Đồng có những cách làm nhiệm vụ vô cùng sáng tạo. Có khi cậu đóng giả làm đứa trẻ đi chăn trâu, lúc lại là người đi câu cá ven suối, trong túi áo luôn giấu kín những mẩu giấy chuyển tin mật.
Một lần, khi đang chuyển tài liệu, Kim Đồng bất ngờ bị một toán lính tuần tiễu chặn lại. Chúng lục soát khắp người cậu nhưng không thấy gì, vì cậu đã khéo léo giấu thư vào trong cán chiếc cần câu tre rỗng ruột. Khi lính Pháp nghi ngờ hỏi cậu đi đâu, cậu chỉ cười hồn nhiên: "Cháu đi câu con cá về cho mẹ nấu canh". Sự trong sáng và lanh lợi ấy chính là "đóa hoa" che mắt quân thù, bảo vệ mạch máu liên lạc của cách mạng.
Ngày 15 tháng 2 năm 1943, một sự kiện lịch sử đã diễn ra. Kim Đồng được giao nhiệm vụ canh gác cho một cuộc họp quan trọng của các cán bộ Việt Minh tại một hang đá gần bản. Trời còn mờ sương, khi đang quan sát từ trên cao, Kim Đồng bỗng phát hiện một tiểu đội lính Pháp đang lén lút bao vây khu vực hang đá.
Trong tích tắc, Kim Đồng hiểu rằng nếu cậu chạy về báo tin ngay lúc này, quân địch sẽ nghe thấy tiếng động và cuộc họp sẽ bị bại lộ, tính mạng của các cán bộ sẽ bị đe dọa. Cậu nhanh chóng đưa ra một quyết định táo bạo để đánh lạc hướng quân thù: “Dùng chính mình làm mồi nhử.”
Kim Đồng bỗng nhiên xuất hiện công khai, cậu vừa chạy vừa hét lớn và ném đá về phía toán lính như thể đang đùa nghịch nhưng thực chất là để gây tiếng động mạnh. Bọn lính thấy một "đứa trẻ Việt Minh" liền hò nhau đuổi theo và xả súng vào cậu.
"Đoàng! Đoàng!"
Tiếng súng vang dội khắp thung lũng Hà Quảng. Những tiếng súng ấy chính là lời báo động đanh thép nhất gửi tới các cán bộ trong hang. Nhờ tiếng súng đó, cuộc họp đã kịp thời giải tán, các đồng chí lãnh đạo đã rút lui an toàn vào rừng sâu.
Nhưng Kim Đồng thì không may mắn như thế. Cậu bị trúng đạn ngay bên bờ suối Lê-nin, gần hang Pắc Bó. Người đội trưởng thiếu niên ấy đã ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ vừa tròn 14. Máu của cậu thấm vào dòng suối mát lạnh, tan vào đất đá của quê hương Cao Bằng anh dũng.
Kim Đồng hy sinh, nhưng tên tuổi của cậu đã trở thành một biểu tượng bất tử cho thế hệ măng non Việt Nam. Cậu đã chứng minh rằng: “Lòng yêu nước không đợi tuổi, và sự mưu trí có thể chiến thắng cả những họng súng bạo tàn.”
Ngày nay, tại khu di tích Pắc Bó, mộ của anh hùng Kim Đồng vẫn nằm yên bình dưới chân núi, nơi hằng năm có hàng triệu em thơ về đây để tưởng nhớ "người anh cả" của mình. Kim Đồng đã ra đi, nhưng tiếng súng báo động của cậu năm nào vẫn mãi vang vọng, nhắc nhở chúng ta về một thời đại mà ngay cả những đứa trẻ cũng mang trong mình trái tim của một người khổng lồ.



