KIM ĐỒNG - NGỌN ĐUỐC NHỎ GIỮA NÚI RỪNG VIỆT BẮC
Có những con người chỉ sống một quãng đời rất ngắn ngủi nhưng lại để lại ánh sáng không bao giờ tắt trong lòng bao thế hệ. Kim Đồng chính là một người như thế. Mỗi lần nhìn chiếc khăn quàng đỏ trên vai, tôi lại nhớ đến người đội viên nhỏ tuổi năm xưa — cậu bé đã dùng tuổi thơ và cả mạng sống của mình để bảo vệ cách mạng giữa núi rừng Việt Bắc.
Tôi biết đến Kim Đồng trong một buổi sinh hoạt Đội ở trường. Hôm ấy, cô giáo kể cho chúng tôi nghe về một cậu bé người dân tộc Nùng, dáng người nhỏ bé nhưng vô cùng gan dạ. Nghe câu chuyện ấy, tôi không khỏi tò mò. Tối hôm đó, tôi tìm đọc thêm tài liệu và càng đọc, tôi càng cảm phục người anh hùng nhỏ tuổi ấy.
Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, sinh năm 1929 tại xóm Nà Mạ, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Anh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Cha mất sớm, mẹ đau yếu quanh năm, các chị gái đều đã đi lấy chồng, em còn nhỏ dại. Dù tuổi còn bé, Dền đã sớm biết phụ giúp gia đình và thay anh trai làm nhiều công việc nặng nhọc.
Nhưng điều đặc biệt hơn cả là Dền lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Những năm đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, quê hương Cao Bằng trở thành nơi hoạt động bí mật của các cán bộ cách mạng. Nhờ anh trai và các cán bộ giác ngộ, Dền dần hiểu được nỗi đau mất nước và lòng yêu nước trong tim cậu bé ngày một lớn dần.
Từ năm mười hai tuổi, Dền đã tham gia làm nhiệm vụ liên lạc cho cách mạng. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm. Để tránh sự nghi ngờ của địch, cậu thường mặc bộ quần áo chàm giản dị, khi thì giả vờ đi câu cá, lúc mang theo lồng chim như một đứa trẻ bình thường trong bản. Thế nhưng phía sau dáng vẻ ngây thơ ấy lại là một liên lạc viên nhanh trí và dũng cảm.
Năm 1941, Đội Nhi đồng cứu quốc được thành lập tại xóm Nà Mạ với năm đội viên đầu tiên. Nông Văn Dền được giao bí danh là Kim Đồng và được bầu làm đội trưởng. Từ đây, cái tên Kim Đồng trở thành biểu tượng đẹp của thiếu nhi Việt Nam.
Kim Đồng cùng các đội viên nhận nhiệm vụ đưa thư, dẫn đường, bảo vệ cán bộ và canh gác những cuộc họp bí mật của Đảng. Dù còn nhỏ tuổi, anh luôn hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc. Những con đường rừng hiểm trở, những lần vượt qua sự truy lùng của quân địch không làm cậu bé sợ hãi. Trong lòng Kim Đồng khi ấy chỉ có một mong muốn giản dị: góp sức mình để quê hương được tự do.
Năm 1942, Kim Đồng vinh dự được gặp Hồ Chí Minh tại hang Nộc Én gần Pác Bó. Bác Hồ đã khen ngợi cậu bé thông minh, gan dạ và căn dặn các đội viên phải vừa hoạt động cách mạng vừa chăm học để sau này xây dựng đất nước. Đối với Kim Đồng, đó chắc hẳn là niềm động viên lớn lao nhất.
Thế nhưng chiến tranh ngày càng khốc liệt. Đầu năm 1943, thực dân Pháp tăng cường truy quét vùng Pác Pó. Trong một lần làm nhiệm vụ, Kim Đồng phát hiện quân địch đang phục kích gần nơi ở của cán bộ cách mạng. Không chút chần chừ, anh lập tức bảo đồng đội chạy về báo tin, còn mình tìm cách đánh lạc hướng quân địch.
Tiếng súng vang lên giữa núi rừng lạnh buốt. Nhờ tín hiệu ấy, các cán bộ kịp thời rút lui an toàn. Còn Kim Đồng bị quân địch đuổi theo và bắn trúng khi đang chạy qua bờ suối Lê-nin. Ngày 15 tháng 2 năm 1943, người đội trưởng nhỏ tuổi anh dũng hi sinh khi mới tròn mười bốn tuổi.
Đọc đến đây, tôi lặng người rất lâu. Mười bốn tuổi — cái tuổi mà hôm nay chúng tôi còn được cắp sách đến trường, được vui chơi dưới mái nhà bình yên — thì Kim Đồng đã chọn đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ Tổ quốc.
Sự hi sinh của anh không hề vô nghĩa. Hôm nay, tại quê hương Nà Mạ, khu di tích Kim Đồng được xây dựng ngay nơi anh ngã xuống. Trước tượng đài người đội viên nhỏ tuổi là mười bốn bậc đá và mười bốn cây lát xanh vươn cao như tượng trưng cho mười bốn mùa xuân ngắn ngủi nhưng rực rỡ của anh. Mỗi năm, rất nhiều thiếu nhi từ khắp mọi miền đất nước đến đây dâng hương tưởng nhớ người đội trưởng đầu tiên của Đội Nhi đồng cứu quốc.
Năm tháng qua đi nhưng hình ảnh Kim Đồng vẫn sống mãi trong lòng biết bao thế hệ trẻ Việt Nam. Anh giống như một ngọn đuốc nhỏ giữa núi rừng Việt Bắc, soi sáng lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm cho lớp lớp thiếu niên hôm nay.
Câu chuyện về Kim Đồng giúp tôi hiểu rằng tuổi trẻ không đo bằng số năm đã sống mà được đo bằng những điều tốt đẹp mình làm cho quê hương đất nước. Dù chỉ sống mười bốn năm ngắn ngủi, Kim Đồng đã để lại cho dân tộc một tấm gương đẹp về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hi sinh cao cả.
Và có lẽ, ngọn lửa ấy sẽ còn cháy mãi trong tim mỗi người Việt Nam.



