Kim Đồng – Ngọn lửa không tắt giữa núi rừng
Lấy bối cảnh những ngày kháng chiến gian khổ ở căn cứ cách mạng Cao Bằng, "Kim Đồng – Ngọn lửa không tắt giữa núi rừng" kể về trận chiến cuối cùng của người Đội trưởng đầu tiên của Đội Nhi đồng cứu quốc. Khi phát hiện quân địch đang tiến đến bao vây cuộc họp bí mật của cán bộ Việt Minh, Kim Đồng đã dũng cảm phát tín hiệu báo động, thu hút sự chú ý của địch để bảo vệ đồng đội. Dù anh dũng hy sinh ở tuổi mười bốn, cậu đã hoàn thành nhiệm vụ, để lại tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sáng sớm ngày 15 tháng 2 năm 1943, màn sương dày đặc vẫn phủ kín những triền núi Nà Mạ, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Gió từ khe đá thổi qua những rặng trúc phát ra thứ âm thanh xào xạc quen thuộc. Với người dân nơi đây, đó là một buổi sáng như bao buổi sáng khác. Nhưng với cậu bé mang tên Nông Văn Dền – người mà mọi người vẫn gọi thân thương là Kim Đồng – đó lại là buổi sáng cuối cùng của cuộc đời.
Mới mười bốn tuổi, Kim Đồng đã trở thành Đội trưởng đầu tiên của Đội Nhi đồng cứu quốc. Đôi chân nhỏ bé của cậu đã in dấu khắp những con đường mòn vùng biên giới, mang theo những lá thư, những mệnh lệnh, những tin tức quan trọng đến cán bộ cách mạng. Giữa những ngày địch lùng sục gắt gao, công việc ấy chẳng khác nào bước đi trên lưỡi dao. Chỉ một phút sơ suất cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Sáng hôm ấy, Kim Đồng nhận nhiệm vụ canh gác và báo động cho cuộc họp bí mật của cán bộ Việt Minh. Cậu hiểu rõ tầm quan trọng của cuộc họp. Nếu bị lộ, nhiều cán bộ chủ chốt sẽ rơi vào tay quân địch.
Kim Đồng đứng trên sườn đồi, mắt không ngừng quan sát con đường dẫn vào bản. Không gian yên tĩnh đến lạ.
Bỗng từ phía xa, vài bóng người xuất hiện.
Chúng đi rất nhanh.
Áo lính.
Súng dài.
Kim Đồng khựng lại.
Đó là toán lính Pháp cùng lính dõng đang tiến thẳng về phía nơi các cán bộ đang họp.
Không còn thời gian.
Nếu quay vào báo tin, cậu sẽ không kịp.
Nếu đứng yên, cuộc họp sẽ bị bao vây.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Kim Đồng đã chọn cách mà một người chiến sĩ thực thụ sẽ làm.
Cậu bất ngờ lao ra khoảng trống, vừa chạy vừa làm như đang đuổi theo đàn chim rừng.
Tiếng chân dồn dập làm bầy chim đang kiếm ăn hoảng hốt bay vụt lên bầu trời.
Cả khu rừng bỗng vang tiếng chim đập cánh.
Đó chính là tín hiệu báo động đã được quy ước từ trước.
Trong lán họp, các cán bộ lập tức hiểu có biến. Mọi người nhanh chóng rời khỏi khu vực theo những đường mòn đã chuẩn bị sẵn.
Ở bên ngoài, toán lính cũng phát hiện bóng cậu bé.
"Đứng lại!"
Tiếng quát vang lên giữa núi rừng.
Kim Đồng vẫn tiếp tục chạy.
Cậu cố kéo sự chú ý của chúng về phía mình, càng xa nơi cuộc họp càng tốt.
Một tiếng súng chát chúa xé tan sự yên tĩnh.
Rồi thêm một phát nữa.
Viên đạn xuyên qua người cậu bé.
Kim Đồng loạng choạng, đôi chân chùn xuống. Cậu ngã trên bãi cỏ còn đẫm sương sớm.
Đàn chim vẫn bay.
Mặt trời vừa nhô lên khỏi đỉnh núi.
Ánh nắng đầu ngày trải xuống gương mặt cậu thiếu niên còn rất trẻ.
Khi đồng đội quay trở lại, Kim Đồng đã nằm yên giữa màu xanh của núi rừng.
Cuộc họp bí mật được bảo toàn.
Các cán bộ đều an toàn.
Nhiệm vụ đã hoàn thành.
Người dân Nà Mạ lặng lẽ đưa Kim Đồng về trong niềm tiếc thương vô hạn. Không ai nghĩ cậu bé gầy gò ngày nào thường cười hiền, hay giúp bà con gùi ngô, chăn trâu, giờ đây đã trở thành người anh hùng của bản làng.
Tin Kim Đồng hy sinh nhanh chóng lan khắp căn cứ cách mạng Cao Bằng.
Ai cũng nhắc đến cậu bằng sự kính trọng.
Không phải vì Kim Đồng lập nên chiến công hiển hách ngoài chiến trường.
Cũng không phải vì cậu cầm súng đánh giặc.
Mà bởi trong giây phút quyết định nhất, cậu đã đặt sự an toàn của tổ chức lên trên chính mạng sống của mình.
Sau này, khi đất nước hòa bình, biết bao thế hệ đội viên khăn quàng đỏ được nghe kể về cậu bé Đội trưởng đầu tiên của Đội Nhi đồng cứu quốc. Câu chuyện ấy không chỉ nhắc đến một sự hy sinh, mà còn nhắc về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu nước có thể nảy nở từ những con người rất nhỏ bé.
Ngọn lửa năm ấy đã bừng lên giữa núi rừng Cao Bằng trong buổi sớm mùa xuân.
Viên đạn của kẻ thù có thể cướp đi tuổi mười bốn của Kim Đồng, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa mà cậu đã thắp lên.
Ngọn lửa ấy vẫn cháy trong màu khăn quàng đỏ trên vai mỗi đội viên, trong những bài học đầu tiên về lòng yêu nước, và trong ký ức của dân tộc Việt Nam về một cậu bé đã dùng tuổi xuân của mình để bảo vệ con đường cách mạng.
Giữa núi rừng hôm nay, mỗi khi gió lùa qua những tán cây, người ta vẫn có cảm giác như tiếng chim báo động năm nào còn vọng lại, nhắc rằng có một cậu bé tên Kim Đồng đã hóa thành ngọn lửa bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam.


