“Kim Đồng-người đội trưởng mãi mãi tuổi mười lăm”
Có những con suối chảy mãi qua đại ngàn, có những cái tên đã hóa thành bất tử trong lòng núi sông.Trong những năm tháng hòa bình hôm nay, khi ta được cắp sách tới trường dưới bầu trời xanh yên ả, ít ai biết rằng mỗi tấc đấc ta đi qua đều thấm đẫm máu xương và khát vọng của những tâm hồn trẻ tuổi. Giữa muôn vàn những vì sao lấp lánh trên bầu trời lịch sử Việt Nam, có một ngôi sao nhỏ nhưng tỏa sáng rực rỡ bằng tinh thần quả cảm và lòng yêu nước nồng nàn – đó chính là Kim Đồng. Người thiếu niên ấy
Có những con suối chảy mãi qua đại ngàn, có những cái tên đã hóa thành bất tử trong lòng núi sông.Trong những năm tháng hòa bình hôm nay, khi ta được cắp sách tới trường dưới bầu trời xanh yên ả, ít ai biết rằng mỗi tấc đấc ta đi qua đều thấm đẫm máu xương và khát vọng của những tâm hồn trẻ tuổi. Giữa muôn vàn những vì sao lấp lánh trên bầu trời lịch sử Việt Nam, có một ngôi sao nhỏ nhưng tỏa sáng rực rỡ bằng tinh thần quả cảm và lòng yêu nước nồng nàn – đó chính là Kim Đồng. Người thiếu niên ấy không chỉ là một người lính liên lạc nhỏ tuổi, mà còn là biểu tượng bất diệt cho ý chí 'tuổi nhỏ chí lớn', người đã dùng máu xuân của mình để tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc.
Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, sinh năm 1929 tại làng Nà Mạ, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng.Từ thuở nhỏ, cậu đã gìn giữ trong mình tình yêu quê hương và căm thù giặc sâu sắc.Từ đó làm nổi bật lên sự nhanh nhẹn và luôn khao khát được cống hiến cho nước nhà.Bằng sự hoạt bát của mình, cậu bé ấy đã được tin tưởng và giao cho nhiều nhiệm vụ quan trong: canh tác, chuyển thư, dẫn đường cho cán bộ Việt Minh qua lại vùng căn cứ
Nắng ấm mùa xuân năm 1943 đến, khi đang làm nhiệm vụ canh tác cho cuộc họp bí mật của Việt Minh, Kim Đồng phát hiện một toán lính pháp đang tiến đến. Hiểu rằng nếu bị lộ, bao cán bộ sẽ gặp nguy hiểm, cậu nhanh trí nghĩ cách đánh lạc hướng. Giữa cánh rừng mịt mù sương, Kim Đồng hét lớn:
-”Có Việt Minh ở đây! Mau bắt lấy chúng nó!”
Bọn lính tưởng thật, lập tức nổ súng đuổi theo cậu. Tiếng đạn xé gió, đất đá tung lên dưới bước chân nhỏ bé. Cậu bé vừa chạy vừa ngoái đầu lại, đôi mắt ánh lên vẻ quyết tâm. Khi đến bờ suối Pác Bó, một viên đạn găm trúng ngực. Kim Đồng ngã xuống, tay vẫn nắm chặt túi tài liệu. Gió rừng thổi qua mái tóc rối mời, tuy tiết trời lạnh lẽo, nhưng nụ cười dũng cảm vẫn còn vương trên khuôn mặt non trẻ.



