Kinh Dương Vương Và Lạc Long Quân – Huyền Thoại Mở Cõi
Thuở sơ khai, khi bờ cõi nước Nam còn là vùng đất hoang vu, rậm rạp với sông ngòi chằng chịt, có một vị thần tên là Lộc Tục, thông minh và có sức khỏe phi thường. Ông lên ngôi vua, xưng là Kinh Dương Vương, đặt tên nước là Xích Quỷ – quốc hiệu đầu tiên trong tâm thức người Việt. Kinh Dương Vương có tài đi lại dưới nước như đi trên cạn. Ông đã dạy dân cách trồng lúa nước, dệt vải và giữ gìn bờ cõi trước những bộ tộc du mục phương Bắc.
Kinh Dương Vương kết duyên với Thần Long nữ (con gái Long Vương), sinh ra Sùng Lãm, sau này nối ngôi cha xưng là Lạc Long Quân. Lạc Long Quân là một vị thần mình rồng, mang trong mình dòng máu của cả núi cao và biển cả. Thời bấy giờ, đất nước còn nhiều yêu quái quấy nhiễu dân lành. Ngài đã dùng thần thông đại chiến ba đại yêu quái: diệt Ngư Tinh ở biển Đông, chặt đuôi Hồ Tinh chín đuôi ở vùng lầy sông Hồng (nay là Tây Hồ), và thu phục Mộc Tinh ở mạn ngược.
Khi bờ cõi bình yên, Lạc Long Quân gặp gỡ và kết duyên cùng Âu Cơ, con gái của vương tôn đế lai vùng núi cao. Nàng sinh ra một bọc trăm trứng, nở thành trăm người con trai khỏe mạnh, tuấn tú. Thế nhưng, vì cốt tủy người là rồng dưới nước, người là tiên trên non, Lạc Long Quân đã bàn với Âu Cơ chia năm mươi người con theo mẹ lên núi, năm mươi người con theo cha xuống biển, hẹn rằng khi có sự biến thì nhìn về nhau mà cứu giúp. Người con trưởng theo mẹ lên vùng đất Phong Châu, lập ra nước Văn Lang, xưng là Hùng Vương. Từ dòng máu Tiên Rồng ấy, hai chữ "đồng bào" (cùng một bọc) đã ra đời, trở thành cội nguồn của tinh thần đoàn kết ngàn năm của người Việt.



