Kình Ngư Một Tay Và Lớp Học Dưới Nước
Sau ngày xuất ngũ với một cánh tay đã gửi lại chiến trường, tôi trở về quê với tâm thế của một người "thừa". Nhưng một lần chứng kiến đứa trẻ trong làng suýt chết đuối vì không biết bơi, dòng máu lính trong tôi lại sục sôi. Tôi tự tập bơi lại bằng một tay. Ban đầu, cơ thể mất thăng bằng, tôi cứ xoay tròn giữa dòng nước, uống không biết bao nhiêu nước sông. Nhưng tôi tự nhủ: "Đến giặc Mỹ mình còn đánh được, lẽ nào lại thua một dòng sông?".
Tôi không chỉ bơi giỏi mà còn trở thành kiện tướng bơi lội trong các kỳ đại hội thể thao người khuyết tật. Thế rồi, tôi mở một lớp dạy bơi miễn phí cho trẻ em trong làng, đặc biệt là những đứa trẻ khuyết tật giống mình. Nhìn cách tôi quạt nước mạnh mẽ chỉ bằng một tay, các em không còn sợ hãi nước nữa.
Tôi dạy các em rằng: "Khuyết tật không nằm ở cơ thể, mà nằm ở ý chí. Nếu các em dám xuống nước, các em đã thắng được nỗi sợ của chính mình". Lớp học bơi bên bến sông ấy đã cứu sống biết bao đứa trẻ và thắp lên hy vọng cho những số phận kém may mắn. Cánh tay tôi đã mất, nhưng đôi chân và trái tim tôi vẫn đang "quạt nước" để đưa những mảnh đời nhỏ bé cập bến tự tin.



