Bài viết

Kíp Nổ Cuối Cùng Trên Sóng Dữ

Để bảo vệ bí mật con đường Hồ Chí Minh trên biển, Thắng và Hải đã chấp nhận ở lại con tàu đang cháy để kích nổ. Sự phối hợp và quyết tâm không rời bỏ nhau đã giúp họ hoàn thành nhiệm vụ và sống sót kỳ diệu giữa biển khơi. Tình đồng chí ở đây là sự trung thành tuyệt đối với nhiệm vụ và nghĩa tình gắn kết giữa đại dương bao la.

Lâm Đồng21/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, con tàu không số mang bí danh 154 đang vận chuyển vũ khí vào chiến trường miền Nam thì bị tàu tuần tiễu của địch phát hiện. Pháo địch bắn xối xả, con tàu bốc cháy dữ dội giữa biển đêm mênh mông. Theo quy định nghiêm ngặt, để bảo vệ bí mật con đường và không để vũ khí rơi vào tay địch, nếu không thoát được, họ phải hủy tàu.

ThắngHải là hai chiến sĩ có nhiệm vụ ở lại kích hoạt khối thuốc nổ cuối cùng sau khi đã đưa toàn bộ đồng đội xuống thuyền phao rút lui."Thắng! Mày xuống thuyền đi, để tao ở lại. Mày còn vợ sắp cưới đang chờ ở quê!" – Hải đẩy mạnh Thắng về phía mạn tàu, gương mặt anh bị khói súng ám đen nhưng đôi mắt rực cháy.Thắng không đi. Anh biết kíp nổ của tàu đang gặp trục trặc do bị trúng mảnh pháo, nếu chỉ có một người thì không thể vừa sửa kíp vừa căn giờ nổ chính xác.
  • "Cưới hỏi gì tầm này! Tao với mày cùng xuống tàu, thì cũng phải cùng rời tàu!"

Giữa làn khói đặc quánh và tiếng súng chát chúa, hai người lính luồn sâu xuống khoang máy đầy lửa. Hải dùng đôi tay trần bị bỏng rát để giữ chặt ngòi nổ, còn Thắng nhanh tay nối lại đoạn dây cháy chậm. Khi ngọn lửa chỉ còn cách khối thuốc nổ vài mét, họ mới kịp tung mình xuống biển.Một tiếng nổ rung trời xé tan màn đêm, con tàu không số tan vào biển cả cùng với mọi bí mật. Giữa dòng nước biển lạnh ngắt, Thắng và Hải bám lấy một mảnh gỗ, cùng nhau lênh đênh suốt hai ngày đêm. Mỗi khi một người lả đi vì đói khát, người kia lại tát vào mặt bạn, quát lên: "Tỉnh lại! Sắp về đến đất liền rồi!"Hòa bình lập lại, ông Thắng và ông Hải vẫn giữ thói quen đi biển cùng nhau. Mỗi khi nhìn về phía chân trời, họ lại nhớ về quầng lửa trên biển năm ấy. Ông Hải bảo:
  • "Mạng chúng mình hôm ấy được nhào bằng muối biển và thuốc nổ, nên giờ già rồi vẫn thấy mặn mòi tình anh em."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn