KÍP XE TĂNG 390 VÀ KHÚC VĨ THANH BÊN CÁNH CỔNG SẮT NĂM XƯA
Lịch sử dân tộc Việt Nam thế kỷ XX được cô đọng một cách trọn vẹn và cô đọng nhất vào khoảnh khắc chiếc xe tăng mang số hiệu 390 húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Cú húc định mệnh ấy không chỉ đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của một chế độ thực dân mới, mà còn là thanh âm mở ra một kỷ nguyên mới cho đất nước: kỷ nguyên của độc lập, tự do và thống nhất non sông. Những nhân chứng lịch sử trên chiếc xe năm ấy – Trưởng xe Vũ Đăng Toàn, lái xe Nguyễn Văn Tập, và pháo thủ Ngô Sỹ Nguyên – chính là những người đã đặt nét chấm phá cuối cùng lên bức tranh toàn thắng của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bản luận này khẳng định rằng, hình ảnh chiếc xe tăng b bám đầy bụi đường trường sơn, hiên ngang húc đổ cánh cổng sắt không đơn thuần là một hành động quân sự biệt lập. Nó đã trở thành một biểu tượng nghệ thuật vĩ đại của sức mạnh chính nghĩa, của tinh thần tiến công tổng lực mang tên Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Cánh cổng sắt sụp đổ là biểu tượng của xiềng xích bị bẻ gãy, là ranh giới chia cắt hai miền Nam - Bắc chính thức bị xóa nhòa, nhường chỗ cho một màu xanh thanh bình của một Việt Nam vẹn tròn bờ cõi.
Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa xuân đại thắng, những người lính trẻ kiên cường trên chiếc xe tăng 390 năm xưa giờ đã là những cựu chiến binh tóc bạc da mồi. Khi họ trở lại đứng trước cánh cổng Dinh Độc Lập, lướt bàn tay nhăn nheo theo những thanh sắt lạnh, một khoảng lặng tâm linh đầy xúc động đã mở ra. Đối với những nhân chứng ấy, Dinh Độc Lập hôm nay thật đẹp, thật thanh bình với dòng du khách tấp nập qua lại. Nhưng trong sâu thẳm tâm tư của Vũ Đăng Toàn hay Ngô Sỹ Nguyên, niềm vui sướng của ngày toàn thắng luôn đan xen với nỗi bùi ngùi, tiếc thương những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi cửa ngõ thành phố ngay trước giờ ca khúc khải hoàn. Sự thiếu vắng của Thiếu úy Lê Văn Phượng (Phó đại đội trưởng kỹ thuật) trong ngày hội ngộ là một minh chứng cho quy luật nghiệt ngã của thời gian và những di chứng của chiến tranh. Bài văn phân tích sâu sắc tâm lý hậu chiến của những người anh hùng: họ không sống bằng hào quang quá khứ, họ nhìn hòa bình hôm nay bằng đôi mắt của sự biết ơn và đau đáu nhớ thương những người lính đã hiến dâng xương máu cho sự toàn vẹn của giang sơn.


