KPĂ KLƠNG – TAY SÚNG THẦN SẦU VÀ HUYỀN THOẠI "XUYÊN TÁO" TÂY NGUYÊN (1)
Mang trong mình dòng máu kiên cường của núi rừng Chư Prông và nỗi đau mất cha do giặc sát hại, Kpă Klơng khao khát đánh giặc từ khi còn là một cậu bé rẫy cỏ, chăn bò. Bằng đôi mắt tinh tường như chim ưng, ý chí sắt đá và tài bắn súng thiên bẩm, chàng thiếu niên người Gia Rai ấy đã sáng tạo ra lối đánh "xuyên táo" độc nhất vô nhị. Anh trở thành nỗi khiếp sợ kinh hoàng của quân thù và bước lên bục vinh quang nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới tròn 17 tuổi.
"Cái thằng Klơng ngày xưa bé tí teo, đen nhẻm, nhưng ánh mắt nó bén lắm, nhìn thấu cả những cánh chim đang bay tít trên ngọn cây Kơ-nia. Cha nó bị giặc giết hại, nên thù nhà nợ nước nó mang nặng trong lòng. Hồi đó, giặc Mỹ và bọn ngụy càn quét gắt gao, xóm làng tiêu điều. Klơng mới 15 tuổi đã nằng nặc nài nỉ xin các chú cán bộ cho vào đội du kích cầm súng đánh giặc.
Các chú cán bộ xoa đầu nó bảo: 'Cháu còn nhỏ quá, cây súng dài gần bằng người cháu rồi, đánh đấm sao được. Bao giờ bắt được súng của giặc thì chú cho vào đội.'
Người khác nghe thế chắc bỏ cuộc, nhưng Klơng thì không. Nó âm thầm tự vót nỏ tre, tẩm độc mũi tên rồi phục kích ở bìa rừng. Chỉ với chiếc nỏ thô sơ, nó bắn hạ được những tên lính ngụy đi lẻ đầu tiên, thu được súng mang về. Các chú cán bộ há hốc mồm kinh ngạc, từ đó Klơng chính thức được giao khẩu súng trường và trở thành người lính du kích.
Klơng có một tài năng thiên bẩm về bắn súng. Nó không bao giờ bắn bừa bãi vì biết đạn của cách mạng hiếm lắm, phải chắt chiu, 'mỗi viên đạn phải là một quân thù'. Giữa rừng núi ác liệt, nó cứ bình tĩnh ôm súng chờ đợi. Nó ngắm rất lâu, chờ cho lính địch đi xếp thành một hàng dọc rồi mới siết cò. Đoàng! Phát thứ nhất, viên đạn bay ra xuyên qua ba tên lính. Đoàng! Phát thứ hai, lại ba tên nữa gục ngã. Hôm đó, nó lẳng lặng rút về làng và nộp lại cho chỉ huy viên đạn thứ ba vì... không cần dùng đến. Bộ đội ta gọi đó là lối đánh 'xuyên táo' thần sầu.
Có những trận càn, quân địch đông như kiến. Klơng thoắt ẩn thoắt hiện trên các ngọn cây, cứ mỗi tiếng nổ chát chúa vang lên là một tên sĩ quan địch đổ gục. Bọn giặc khiếp sợ gọi cậu là 'bóng ma của rừng già', chúng bắn pháo nát cả cánh rừng để tìm cậu nhưng vô vọng.
Đến năm 17 tuổi, chàng thiếu niên Gia Rai ấy đã trích máu mình viết một lá đơn tình nguyện với nét chữ nắn nót: 'Em đã giết ba mươi bốn tên Mỹ - Diệm, phá được tám xe cơ giới. Nay em đã lớn, xin cấp trên cho em được làm giải phóng quân'.



