KTML&ĐHKK 1 9+ K5 - ĐOÀN KHOA ĐIỆN - ĐIỆN TỬ (2)
MẢNH ĐẠN VÀ NHÀNH CÚC DẠI
MẢNH ĐẠN VÀ NHÀNH CÚC DẠI
Câu chuyện về Bác sĩ - Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm Thời hoa lửa trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam là một kho tàng vô giá về lòng dũng cảm, tình yêu và sự hy sinh. Câu chuyện dưới đây hoàn toàn dựa trên các tư liệu lịch sử có thật về một trong những biểu tượng bất tử của giai đoạn ấy: Bác sĩ - Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và cuốn nhật ký của chị tại chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi. Phần 1: Giữa lòng chảo lửa Đức Phổ Mùa hè năm 1967, một cô gái Hà Nội dáng người nhỏ nhắn, có đôi mắt bồ câu hiền hậu bước chân xuống mảnh đất Đức Phổ, Quảng Ngãi. Đó là Đặng Thùy Trâm. Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị tình nguyện rời thủ đô, vượt dãy Trường Sơn vào nơi gian khổ nhất để làm nhiệm vụ của một bác sĩ dân y. Đức Phổ những năm ấy được mệnh danh là "vùng đất lửa". Máy bay Mỹ cày xới mỗi ngày, chất độc hóa học nhuộm xám những cánh rừng. Trạm xá của Thùy Trâm thực chất là những căn hầm dã chiến đào sâu vào lòng đất, lợp lá cây rừng. Điều kiện y tế lúc bấy giờ vô cùng ngặt nghèo: Không có điện, những ca mổ cắt chi hay gắp mảnh đạn cho thương binh đều phải thực hiện dưới ánh sáng của đèn măng-sông hoặc đèn pin. Thuốc gây tê, gây mê thiếu thốn trầm trọng. Nhiều khi, chị phải nuốt nước mắt vào trong, động viên người lính trẻ cắn chặt chiếc khăn tay để chị cưa chân mà không có thuốc giảm đau. “Không có một người thầy thuốc nào lại không đau lòng trước nỗi đau của người bệnh... Nhưng ở đây, Thùy ơi, phải vững vàng lên để làm điểm tựa cho các anh.” Phần 2: Đêm trắng bên chiến hào Giữa những ngày bom đạn ác liệt, Thùy Trâm không chỉ là bác sĩ, chị còn là người chị, người em của các chiến sĩ. Khi một người lính trẻ tên Thuận bị thương rất nặng, biết mình không qua khỏi, anh đã nắm lấy tay Thùy và xin chị hát cho nghe một bài hát về Hà Nội. Giữa tiếng pháo gầm rú ngoài cửa hầm, giọng hát của Thùy cất lên, nghẹn ngào nhưng ấm áp. Anh lính mỉm cười rồi nhắm mắt trong vòng tay chị. Để xua tan cái chết chóc bao trùm, Thùy Trâm trồng những khóm cúc dại xung quanh cửa hầm dã chiến. Chị yêu hoa, yêu văn học. Giữa hai ca mổ, người ta vẫn thấy chị ngồi dưới ánh đèn dầu nhen nhóm, cẩn thận • • Câu chuyện lịch sử thời hoa lửa 1 ghi lại dòng nhật ký vào hai cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay. Chị viết về nỗi nhớ mẹ ở Hà Nội, về tình đồng chí, và về ước mơ ngày hòa bình. Phần 3: Trận chiến cuối cùng và Số phận kỳ lạ của cuốn nhật ký Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét lớn của quân đội Mỹ vào khu căn cứ, trạm xá bị bao vây. Để bảo vệ các thương binh và đồng đội rút lui an toàn, Đặng Thùy Trâm – khi đó mới 28 tuổi – đã một mình ở lại, cầm súng chiến đấu chống lại cả một đại đội đối phương. Chị ngã xuống ngay trên mảnh đất Đức Phổ khi trên tay vẫn còn vương mùi thuốc sát trùng của một bác sĩ. Sau trận đánh, Fred Whitehurst – một sĩ quan tình báo quân đội Mỹ – được giao nhiệm vụ tịch thu và đốt các giấy tờ của đối phương. Khi Fred định ném hai cuốn sổ nhỏ bọc nilon của Thùy Trâm vào đống lửa, người thông dịch viên tên Nguyễn Trung Hiếu đã giữ tay anh lại và nói một câu làm thay đổi lịch sử: "Fred, đừng đốt cuốn sổ này. Bản thân nó đã có lửa rồi." Fred nghe lời. Anh mang hai cuốn nhật ký ấy về Mỹ, lưu giữ suốt 35 năm trong sự dằn vặt và nỗi ám ảnh về cuộc chiến. Đến năm 2005, sau hành trình dài tìm kiếm, Fred đã bay sang Việt Nam, tận tay trao lại kỷ vật vô giá này cho gia đình bác sĩ Đặng Thùy Trâm tại Hà Nội. Ghi chú: Câu chuyện dựa trên tư liệu lịch sử chính thức và cuốn nhật ký của Bác sĩ - Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Câu chuyện lịch sử thời hoa lửa 2



