KTML&ĐHKK 1 9+ K5 - ĐOÀN KHOA ĐIỆN - ĐIỆN TỬ (8)
NHỮNG THIÊN SỨ ÁO TRẮNG NƠI CHIẾN HÀO
NHỮNG THIÊN SỨ ÁO TRẮNG NƠI CHIẾN HÀO
Cuộc giành giật sự sống phi thường của các y bác sĩ tại các bệnh viện dã chiến nơi rừng sâu Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc chiến tranh, bên cạnh những người chiến sĩ trực tiếp cầm súng đối đầu với kẻ thù, có một lực lượng thầm lặng khác cũng bước vào trận chiến sinh tử mỗi ngày. Đó là các bác sĩ, y tá, hộ lý tại các bệnh viện dã chiến, bệnh xá ẩn sâu trong lòng rừng già miền Nam. Được truyền cảm hứng từ tinh thần kiên trung của Anh hùng - Bác sĩ Đặng Thùy Trâm hay những cống hiến y học kiệt xuất của Giáo sư Tôn Thất Tùng, họ chính là những thiên sứ áo trắng nơi chiến hào. 1. Giành giật sự sống từ tay tử thần trong điều kiện ngặt nghèo Bệnh viện dã chiến thời chiến thực chất là những nếp nhà hầm chữ A, những hang đá tự nhiên hoặc địa đạo nằm sâu dưới lòng đất để tránh bom ném xuống. Trong không gian chật hẹp, ẩm ướt và thiếu ánh sáng ấy, các y bác sĩ phải thực hiện những ca đại phẫu phức tạp dưới ánh đèn dầu tù mù hoặc ánh pin bấm vội. Điều kiện thiếu thốn thuốc men trầm trọng là thử thách nghiệt ngã nhất. Nhiều khi, họ phải mổ xẻ, cưa chân tay cho thương binh mà không có đủ thuốc gây mê, thuốc tê hay kháng sinh liều cao. Vũ khí duy nhất giúp người lính vượt qua cơn đau thắt tim chính là ý chí sắt đá và những lời động viên nghẹn ngào của người thầy thuốc. Sự sáng tạo cũng từ đó mà nảy sinh: dùng nước muối tự pha để sát trùng, dùng lá rừng làm thuốc sấy khô vết thương, sử dụng lại từng chiếc gạc băng sau khi đã luộc sôi tiệt trùng nhiều lần. Điểm nhấn lịch sử: Cuộc giành giật sự sống cho thương bệnh binh diễn ra giữa tiếng lạch cạch của dao mổ hòa lẫn với tiếng bom gầm rú xé toạc đại ngàn. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, những người thầy thuốc không chỉ chữa trị bằng y thuật mà bằng cả dòng máu nóng và trái tim đầy ắp tình thương. 2. Tình người ấm áp xoa dịu nỗi đau chiến tranh Vượt lên trên vai trò của những người cứu chữa bệnh, các y bác sĩ nơi đây còn là chỗ dựa tinh thần lớn lao cho các chiến sĩ. Họ vừa là bác sĩ, vừa là người chị, người mẹ, người đồng chí sẻ chia từng ngụm nước, nắm cơm sắn lùi, và thậm chí sẵn sàng hiến chính những giọt máu của mình ngay tại bàn mổ để cứu đồng đội khi nguồn máu dự trữ cạn kiệt. Có những khoảnh khắc thiêng liêng và đau đớn khi người y tá nén dòng nước mắt, run run nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của người chiến sĩ trẻ trước lúc anh trút hơi thở cuối cùng, thì thầm bên tai anh những lời quê hương thân thương nhất. Tình người ấm áp, vẹn nguyên giữa bom đạn khói lửa chính là liều thuốc xoa dịu đi những đau thương tột cùng của chiến tranh, thắp lên niềm tin vào ngày mai hòa bình. Tư liệu lịch sử: Y tế chiến trường 1 3. Biểu tượng cao đẹp của y đức Việt Nam Nhiều y bác sĩ đã mãi mãi nằm lại giữa rừng sâu, hy sinh khi đang che chở cho thương binh trong một trận bom càn quét, như cách bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã ngã xuống ở tuổi thanh xuân đẹp nhất. Cuộc đời và sự hy sinh của họ hoàn toàn là những trang sử có thật, là biểu tượng sáng ngời của tinh thần "Lương y như từ mẫu" được viết bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước vô bờ bến. Tư liệu lịch sử: Y tế chiến trường 2



