KTML&ĐHKK 1 9+ K5 - ĐOÀN KHOA ĐIỆN - ĐIỆN TỬ (9)
TIẾNG ĐÀN, TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM
TIẾNG ĐÀN, TIẾNG HÁT ÁT TIẾNG BOM
Khát vọng hòa bình và sức mạnh tinh thần của các chiến sĩ văn công xung kích Trường Sơn Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại và khắp các tọa độ lửa miền Nam, có một lực lượng đặc biệt mang trên mình sứ mệnh "vũ trang bằng tiếng hát". Họ là những thành viên của các đoàn văn công xung kích – những nghệ sĩ mang tâm hồn chiến sĩ, hiến dâng tuổi thanh xuân để mang âm nhạc ra mặt trận, vực dậy tinh thần quả cảm của quân và dân ta trước giờ nổ súng. 1. Hành quân ra trận cùng một "binh chủng" đặc biệt Hành trang ra trận của những người chiến sĩ văn công xung kích ngoài chiếc ba lô chứa quân trang, lương khô, thuốc men còn có một thứ vô giá: những nhạc cụ. Họ đi bộ ròng rã hàng tháng trời dọc theo dãy Trường Sơn, vượt qua những đỉnh dốc dựng đứng, những cơn sốt rét rừng ngã nước và những trận bom tọa độ tàn khốc của kẻ thù. Dù mệt mỏi hay đối mặt với hiểm nguy, họ vẫn giữ cho mình một tinh thần lạc quan, một nụ cười rạng rỡ để sẵn sàng biểu diễn bất cứ lúc nào đồng đội cần. Khẩu hiệu "Tiếng hát át tiếng bom" không chỉ là một lời khẩu hiệu suông, mà là thực tế chiến đấu hàng ngày. Tiếng bom gầm rú của máy bay B-52 vừa dứt, khói bom còn khét lẹt, thì những giai điệu quê hương mộc mạc, những câu hò điệu lý lại cất lên cao vút, xóa tan bầu không khí u uất và khơi dậy lòng yêu nước, ý chí quyết chiến quyết thắng. 2. Nhạc cụ tự chế và những sân khấu dã chiến dưới lòng đất Sự mưu trí và óc sáng tạo của các chiến sĩ văn công trong điều kiện thiếu thốn của chiến trường là vô bờ bến. Khi những cây đàn guitar, đàn mandolin chính quy bị hỏng hóc hoặc vỡ nát do bom đạn, họ đã tự tay chế tạo ra những nhạc cụ độc nhất vô nhị. Những chiếc hòm đạn bằng gỗ được đục đẽo thành thùng đàn; dây phanh xe đạp hoặc dây cáp thông tin được chuốt lại làm dây đàn; mảnh xác máy bay địch được gò thành chiếc đàn nhị, đàn bầu. Những âm thanh cất lên từ các nhạc cụ tự chế ấy tuy mộc mạc nhưng lại có sức lay động kỳ diệu. Sân khấu của họ không có ánh đèn màu rực rỡ, không có rèm nhung lộng lẫy. Đó có thể là một khoảng đất trống vừa dứt vạt bom, một trận địa pháo bên bờ suối, hay phổ biến nhất là những góc hầm chữ A, hầm địa đạo chật hẹp, tối tăm. Khán giả – những chiến sĩ vừa từ chiến hào trở về, quần áo còn lấm lem bùn đất và máu – ngồi vây quanh, say sưa lắng nghe từng lời ca tiếng hát dưới làn ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu lạc hoặc đèn pin bấm vội. Tư liệu lịch sử: Tiếng hát át tiếng bom 1 Ký ức thời hoa lửa: Có những khoảnh khắc âm nhạc làm dịu đi mọi nỗi đau thương của chiến tranh một cách kỳ diệu. Giữa hai làn đạn, tiếng hát vút lên như một dải lụa mềm mại che chở cho những tâm hồn người lính, khiến họ quên đi cái chết đang cận kề, quên đi vết thương đang rát bỏng để tiếp tục cầm súng bảo vệ quê hương. 3. Biểu tượng bất tử của khát vọng sống Nhiều chiến sĩ văn công xung kích đã ngã xuống ngay trên sân khấu dã chiến của mình khi tay vẫn còn ôm cây đàn, miệng vẫn đang hát dở câu ca. Sự hy sinh của họ hiên ngang và cao đẹp như những người chiến sĩ cầm súng ngoài mặt trận. Tiếng hát của họ chính là biểu tượng bất tử của khát vọng sống, khát vọng hòa bình và là một phần không thể thiếu làm nên chương sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam. Tư liệu lịch sử: Tiếng hát át tiếng bom 2



