Kỳ 10: Mười hai giây quyết định
"Một quả tên lửa chỉ mất vài chục giây để rời bệ phóng. Nhưng để có được vài chục giây ấy, người lính phải học suốt nhiều tháng, thậm chí nhiều năm."
Tháng Sáu năm 1965.
Những cơn mưa đầu hạ đổ xuống vùng trung du, làm những con đường đất đỏ trở nên trơn như mỡ. Trên các sườn đồi, sương mù giăng kín từ sáng sớm, che khuất cả những trận địa vừa hoàn thành.
Bên dưới những tấm lưới ngụy trang, các bệ phóng tên lửa lặng lẽ nằm giữa rừng cây.
Nếu nhìn từ trên cao, đó chỉ là những khoảng rừng xanh bình thường.
Nhưng dưới lớp lá ấy là một thứ vũ khí đang được cả thế giới theo dõi.
Trong cabin điều khiển, ánh sáng xanh nhạt từ màn hiện sóng hắt lên những gương mặt còn rất trẻ.
Không ai nói chuyện.
Tiếng quạt làm mát chạy đều.
Tiếng bút chì sột soạt trên giấy.
Thỉnh thoảng chỉ có tiếng người hướng dẫn cất lên:
– Bình tĩnh...
– Làm lại từ đầu.
Một chiến sĩ lau vội mồ hôi trên trán.
Đôi bàn tay anh run nhẹ khi đặt lên bảng điều khiển.
Anh vốn là một chàng trai quê ở Nam Định, trước khi nhập ngũ chỉ quen cày ruộng và sửa máy tuốt lúa. Chưa đầy một năm trước, anh còn chưa từng nhìn thấy một chiếc ra-đa.
Giờ đây, chỉ một thao tác sai của anh cũng có thể khiến cả quả tên lửa mất mục tiêu.
Người chuyên gia đứng cạnh không hề quát mắng.
Ông kiên nhẫn giải thích từng bước.
Người phiên dịch chậm rãi chuyển từng câu sang tiếng Việt.
– Mục tiêu xuất hiện.
– Bám sát.
– Giữ ổn định.
– Chuẩn bị phóng.
Những mệnh lệnh ngắn gọn được lặp đi lặp lại hàng trăm lần.
Có hôm cả kíp chiến đấu luyện đến tận nửa đêm.
Có hôm vừa chợp mắt được một lúc, còi báo động giả lại vang lên.
Mọi người lập tức bật dậy.
Chạy.
Vào vị trí.
Khởi động hệ thống.
Kiểm tra nguồn điện.
Xác định mục tiêu.
Mỗi động tác đều được tính bằng giây.
Một buổi chiều, Thiếu tướng Phùng Thế Tài đến kiểm tra đơn vị.
Không có nghi thức đón tiếp cầu kỳ.
Ông đi thẳng vào cabin điều khiển.
Không gian bên trong chật hẹp.
Những bảng điều khiển phủ kín nút bấm.
Dây điện chạy dọc theo thành xe.
Mùi kim loại, dầu máy và hơi nóng của thiết bị quyện vào nhau.
Ông lặng lẽ quan sát các chiến sĩ đang diễn tập.
Một khẩu lệnh vang lên:
– Mục tiêu xuất hiện!
Cả kíp lập tức chuyển trạng thái.
Người theo dõi mục tiêu.
Người tính toán.
Người kiểm tra điện áp.
Người chuẩn bị lệnh phóng.
Tất cả diễn ra rất nhanh.
Khi cuộc diễn tập kết thúc, Phùng Thế Tài hỏi:
– Mất bao nhiêu thời gian?
Người chỉ huy đại đội đáp:
– Báo cáo, mười tám giây.
Ông gật đầu nhưng không mỉm cười.
– Nếu ngoài chiến trường...
– Mười tám giây vẫn còn chậm.
Cả căn cabin im phăng phắc.
Ông bước đến trước tấm bảng, cầm viên phấn trắng.
Ông viết hai con số thật lớn.
12 GIÂY
Ông quay lại.
– Mục tiêu của các đồng chí là đây.
– Không phải mười tám.
– Không phải mười lăm.
– Mà là mười hai.
Một chiến sĩ trẻ mạnh dạn hỏi:
– Báo cáo thủ trưởng... vì sao là mười hai giây?
Phùng Thế Tài chỉ lên sơ đồ đường bay.
– Máy bay phản lực không chờ chúng ta.
– Chậm vài giây...
– Nó đã ra khỏi cự ly tiêu diệt.
– Hoặc bom đã rơi xuống mục tiêu.
Ông nhìn từng người trong kíp chiến đấu.
– Các đồng chí đang thi với thời gian.
– Và thời gian...
– Không bao giờ cho ai cơ hội thứ hai.
Từ hôm ấy, khẩu hiệu "Mười hai giây" được viết bằng phấn trắng trên nhiều bảng học của đơn vị.
Sau mỗi buổi luyện tập, các kíp chiến đấu lại tự bấm giờ.
Mười bảy giây.
Mười sáu giây.
Mười lăm giây.
Rồi mười bốn.
Mỗi một giây được rút ngắn là hàng chục lần luyện tập.
Là hàng nghìn động tác được lặp đi lặp lại.
Là biết bao giọt mồ hôi thấm xuống nền đất.
Đêm cuối tháng Sáu.
Một cơn mưa lớn trút xuống trận địa.
Nước mưa gõ lộp bộp trên nóc cabin.
Trong ánh đèn vàng, một kíp chiến đấu vẫn tiếp tục luyện tập.
Không ai nhắc đến giờ nghỉ.
Không ai để ý ngoài trời đã quá nửa đêm.
Tiếng người chỉ huy vang lên:
– Báo động!
Chỉ trong tích tắc.
Những cánh tay quen thuộc lại di chuyển đúng vị trí.
Mười ba giây.
Người bấm đồng hồ khẽ mỉm cười.
Chỉ còn một giây nữa.
Một giây tưởng như rất ngắn.
Nhưng để rút ngắn được một giây ấy, họ đã phải đổi bằng hàng tháng trời miệt mài luyện tập.
Ở Hà Nội, trong căn phòng làm việc còn sáng đèn, Phùng Thế Tài đang đọc những bản báo cáo cuối ngày.
Ông khép cuốn sổ lại.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi.
Ông hiểu rằng, cuộc chiến lớn đang đến rất gần.
Và khi thời khắc ấy tới, sẽ không ai còn được phép mắc sai lầm.


