Kỳ 19: Trận không chiến trên bầu trời Hòa Bình
"Muốn bắn rơi đối phương, trước hết phải biết kiên nhẫn. Trên bầu trời, người nóng vội thường là người thất bại." — Kinh nghiệm của nhiều phi công Không quân nhân dân Việt Nam

Ngày 30 tháng 4 năm 1967.
Mặt trời vừa lên khỏi dãy núi phía tây thì sân bay quân sự đã nhộn nhịp.
Những người thợ máy lặng lẽ kiểm tra từng cánh lái, từng đường ống nhiên liệu và từng quả tên lửa gắn dưới cánh máy bay. Mọi thao tác đều diễn ra nhanh chóng nhưng tuyệt đối chính xác.
Ở góc sân bay, Đại úy Nguyễn Văn Cốc đang chăm chú xem bản đồ tác chiến.
Anh sinh năm 1943, quê tại Bần Yên Nhân, Hưng Yên. Từ một chàng trai đồng bằng Bắc Bộ, anh đã trở thành một trong những phi công MiG-21 xuất sắc nhất của Không quân nhân dân Việt Nam.
Nhưng sáng hôm ấy...
Anh không nghĩ đến chiến công.
Điều anh quan tâm là làm thế nào để trở về cùng chiếc máy bay của mình.
Tại Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân, các màn hình radar liên tục cập nhật tình hình.
Một sĩ quan báo cáo:
– Báo cáo!
– Phát hiện tốp máy bay F-105 và F-4 từ hướng Tây Bắc.
Thiếu tướng Phùng Thế Tài bước đến bàn bản đồ.
Các ký hiệu đỏ di chuyển rất nhanh.
Ông hỏi:
– Đội hình yểm hộ đâu?
– Báo cáo, phía sau khoảng vài chục kilômét.
Ông gật đầu.
– Thông báo cho sở chỉ huy không quân.
– Chọn thời cơ thích hợp.
Ông hiểu rằng MiG-21 không thể lao vào giữa đội hình đối phương.
Muốn thắng...
Phải đánh bất ngờ.
Ít phút sau.
Hai chiếc MiG-21 rời đường băng.
Tiếng động cơ phản lực xé tan bầu không khí buổi sáng.
Chỉ trong chốc lát, chúng đã khuất sau tầng mây.
Dưới mặt đất, các trắc thủ radar tiếp tục theo dõi.
Từng mệnh lệnh dẫn đường được truyền ngắn gọn:
– Giữ hướng...
– Tăng độ cao...
– Mục tiêu phía trước...
Trong buồng lái, Nguyễn Văn Cốc gần như không rời mắt khỏi bầu trời.
Anh chưa nhìn thấy đối phương.
Nhưng anh tin vào những người đồng đội dưới mặt đất.
Bất chợt...
Ánh nắng phản chiếu trên một cánh máy bay phía trước.
Đó là tốp F-105.
Ngay phía sau là những chiếc F-4 Phantom làm nhiệm vụ hộ tống.
Nguyễn Văn Cốc không vội tăng tốc.
Anh vòng rộng.
Lợi dụng ánh mặt trời phía sau lưng để giảm khả năng bị phát hiện.
Khoảng cách...
Rút ngắn dần.
1.500 mét...
1.000 mét...
800 mét...
Tiếng cảnh báo mục tiêu vang lên trong buồng lái.
Đã đến lúc.
Anh khóa mục tiêu.
Nhấn nút phóng.
Một quả tên lửa lao khỏi cánh MiG-21.
Chỉ vài giây sau...
Một quầng lửa bùng sáng giữa nền trời.
Chiếc F-105 trúng đạn.
Khói đen phụt ra từ thân máy bay.
Nó chúi xuống phía những dãy núi phía dưới.
Nhưng trận đánh chưa kết thúc.
Những chiếc F-4 lập tức quay lại truy đuổi.
Tiếng cảnh báo trong buồng lái MiG-21 dồn dập vang lên.
Nguyễn Văn Cốc kéo mạnh cần lái.
Chiếc máy bay nghiêng gấp.
Lao xuống tầng mây thấp.
Rồi bất ngờ đổi hướng.
Các phi công Mỹ mất dấu.
Chỉ vài phút sau, chiếc MiG-21 đã an toàn trên đường trở về.
Khi bánh máy bay vừa chạm đường băng, những người lính kỹ thuật chạy đến.
Nguyễn Văn Cốc bước xuống.
Mồ hôi thấm ướt lưng áo bay.
Người chỉ huy đơn vị bắt tay anh thật chặt.
Không ai nói nhiều.
Bởi họ hiểu...
Chiến công hôm nay là kết quả của cả một tập thể.
Nếu không có radar phát hiện sớm.
Nếu không có sở chỉ huy dẫn đường chính xác.
Nếu không có lực lượng kỹ thuật bảo đảm máy bay.
Sẽ không có trận thắng ấy.
Buổi tối hôm đó, tại Hà Nội, báo cáo chiến đấu được chuyển đến Bộ Tư lệnh.
Phùng Thế Tài đọc rất kỹ từng dòng.
Ông khẽ mỉm cười khi biết phi công và máy bay đều trở về an toàn.
Ông nói với các cán bộ:
– Chiến thắng rất đáng quý.
– Nhưng giữ được con người...
– Còn quý hơn.
Bởi ông hiểu rằng, đào tạo một phi công giỏi cần nhiều năm.
Và trong cuộc chiến còn rất dài phía trước, mỗi người phi công đều là một tài sản vô giá của Tổ quốc.
Ngoài cửa sổ, Hà Nội đã lên đèn.
Tiếng còi tàu vọng từ ga Hàng Cỏ hòa cùng tiếng ve cuối mùa.
Một ngày chiến đấu khép lại.
Nhưng trên bầu trời miền Bắc, cuộc đối đầu vẫn còn tiếp diễn.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



