Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỳ 27: Cuộc gặp dưới chân trận địa

"Người chỉ huy không chỉ nhìn bản đồ trong sở chỉ huy. Ông còn phải bước đến tận trận địa để biết người lính đang cần gì."

Lâm Đồng06/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỳ 27: Cuộc gặp dưới chân trận địa

Tháng Chín năm 1968.

Sau nhiều tháng liên tục trực chiến, những trận địa tên lửa quanh Hà Nội đã trở nên quen thuộc với người lính. Những con đường đất dẫn vào trận địa in hằn dấu bánh xe kéo bệ phóng. Hai bên đường, cỏ dại mọc cao quá đầu gối, che kín những hầm trú ẩn và kho đạn.

Trời vừa hửng sáng.

Sương còn phủ kín các triền đồi.

Một chiếc xe UAZ màu xanh ô-liu lặng lẽ dừng lại bên mép rừng.

Không có còi.

Không có đội hình đón tiếp.

Chỉ vài cán bộ đi cùng bước xuống xe.

Người đi đầu là Thiếu tướng Phùng Thế Tài.


Người chỉ huy trung đoàn vội chạy ra chào.

Phùng Thế Tài mỉm cười, bắt tay từng người.

Ông không đi ngay vào hầm chỉ huy.

Ông bước về phía bệ phóng.

Dừng lại thật lâu.

Đưa mắt quan sát từng lớp lưới ngụy trang.

Những cành cây vừa được thay mới còn đọng sương.

Ông cúi xuống nhặt một nắm đất.

Đất vẫn còn mềm sau cơn mưa tối qua.

Ông quay sang hỏi:

– Xe cơ động có gặp khó khăn không?

– Báo cáo đồng chí, có một đoạn đường thường bị lầy sau mưa.

Ông gật đầu.

– Phải gia cố ngay.

– Đừng đợi đến khi có báo động.

Người chỉ huy trung đoàn ghi ngay vào sổ.


Đi tiếp một đoạn, ông gặp một nhóm chiến sĩ đang lau chùi thiết bị điều khiển.

Một chiến sĩ trẻ đứng bật dậy.

– Báo cáo thủ trưởng!

– Thiết bị hoạt động tốt!

Phùng Thế Tài nhìn đôi bàn tay còn lấm dầu mỡ của anh rồi hỏi:

– Đồng chí nhập ngũ bao lâu rồi?

– Báo cáo, gần hai năm.

– Quê ở đâu?

– Báo cáo, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang.

Ông mỉm cười.

– Có nhớ nhà không?

Người chiến sĩ hơi ngập ngừng.

– Báo cáo... có.

Cả tổ bật cười.

Phùng Thế Tài cũng cười theo.

– Nhớ nhà là chuyện bình thường.

– Nhưng khi đứng ở đây...

– Các đồng chí đang bảo vệ hàng triệu mái nhà khác.

Không khí bỗng lắng xuống.

Câu nói ngắn gọn ấy theo người chiến sĩ suốt nhiều năm sau.


Đến giờ cơm trưa.

Đơn vị mời đoàn cán bộ dùng bữa.

Mâm cơm chỉ có rau luộc, cá khô, đậu phụ và bát canh bí.

Phùng Thế Tài ngồi ăn cùng bộ đội.

Ông không yêu cầu chuẩn bị riêng.

Trong bữa cơm, ông hỏi rất nhiều.

– Nước sinh hoạt có đủ không?

– Hầm trú ẩn có bị dột không?

– Ban đêm muỗi nhiều không?

Những câu hỏi tưởng chừng rất nhỏ.

Nhưng người lính hiểu.

Người chỉ huy đang quan tâm đến chính cuộc sống hằng ngày của họ.


Buổi chiều.

Cuộc kiểm tra diễn ra tại cabin điều khiển.

Một tình huống giả định được đưa ra.

Đài radar phát hiện mục tiêu.

Kíp chiến đấu nhanh chóng vào vị trí.

Các thao tác diễn ra thuần thục.

Khi cuộc diễn tập kết thúc, Phùng Thế Tài không nhận xét ngay.

Ông hỏi người trắc thủ:

– Đồng chí thấy mình làm chưa tốt ở điểm nào?

Người chiến sĩ suy nghĩ.

– Báo cáo...

– Em còn chậm khi chuyển phần tử bắn.

Ông gật đầu.

– Đồng chí tự nhận ra là tốt.

– Từ ngày mai...

– Hãy luyện nhiều hơn đúng động tác ấy.

Rồi ông quay sang cán bộ đơn vị.

– Huấn luyện không phải để biểu diễn.

– Huấn luyện là để khi chiến đấu...

– Không phải suy nghĩ nữa.

– Tay sẽ tự làm đúng.


Trước khi rời trận địa, ông đứng trên đỉnh đồi nhìn về phía Hà Nội.

Thành phố chỉ hiện lên mờ mờ ở phía xa.

Giữa ông và Thủ đô là hàng chục trận địa như thế này.

Mỗi trận địa là một mắt xích.

Mỗi người lính là một người giữ cửa bầu trời.

Ông quay lại nói với người chỉ huy trung đoàn:

– Có thể người dân sẽ không bao giờ biết tên từng chiến sĩ ở đây.

– Nhưng sự bình yên của Hà Nội...

– Có phần công sức của tất cả các đồng chí.

Chiếc xe UAZ chậm rãi lăn bánh rời trận địa.

Những người lính đứng nghiêm nhìn theo.

Ít phút sau, họ lại trở về vị trí.

Người tiếp tục lau thiết bị.

Người kiểm tra đường dây.

Người lên ca trực.

Mọi việc diễn ra như thường lệ.

Bởi họ hiểu rằng...

Người chỉ huy đã đi.

Nhưng nhiệm vụ của họ vẫn còn ở lại cùng bầu trời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn