Kỳ 29: Người mở đường cho những cánh én bạc
"Đằng sau mỗi chiến công của phi công là sự chuẩn bị thầm lặng của những người chỉ huy. Họ không trực tiếp cầm cần lái, nhưng lại quyết định cách đánh và thời cơ xuất kích."

Đầu năm 1968.
Những cơn gió lạnh cuối mùa vẫn còn thổi qua các sân bay quân sự miền Bắc.
Trong căn phòng họp của Bộ Tư lệnh Không quân, bản đồ tác chiến phủ kín cả bức tường. Những đường bút chì đỏ, xanh đan xen thể hiện các hướng hoạt động của máy bay Mỹ trong nhiều tháng qua.
Không khí trong phòng rất yên tĩnh.
Mọi người đều chăm chú lắng nghe vị chỉ huy đang phân tích từng đường bay.
Đó là Đặng Tính, một trong những người có nhiều đóng góp quan trọng trong quá trình xây dựng và phát triển lực lượng Không quân nhân dân Việt Nam.
Ông không nói nhiều về chiến công.
Điều ông quan tâm nhất là...
Làm sao để mỗi phi công cất cánh đều có cơ hội trở về.
Ông dùng thước gỗ chỉ lên bản đồ.
– Đây là tuyến tuần tiễu quen thuộc của F-4.
Rồi dịch sang hướng khác.
– Còn đây là đường vào của F-105.
Ông quay lại nhìn các sĩ quan trẻ.
– Không phải lúc nào đối phương cũng mạnh hơn.
– Nhưng họ luôn muốn chúng ta đánh theo cách của họ.
Cả căn phòng im lặng.
Cùng thời điểm ấy, tại Bộ Tư lệnh Quân chủng Phòng không – Không quân, Thiếu tướng Phùng Thế Tài cũng đang họp với các đơn vị radar, tên lửa và dẫn đường.
Ông mở đầu bằng một câu hỏi:
– Muốn phi công thắng...
– Ai phải làm tốt nhiệm vụ trước?
Một sĩ quan trả lời:
– Phi công, thưa đồng chí.
Ông mỉm cười.
– Chưa đủ.
Ông chỉ vào sơ đồ hiệp đồng.
– Radar phải phát hiện trước.
– Thông tin phải truyền nhanh.
– Dẫn đường phải chính xác.
– Kỹ thuật phải bảo đảm máy bay.
– Rồi phi công mới có cơ hội lập chiến công.
Các cán bộ cùng gật đầu.
Đó cũng là tư tưởng chỉ huy xuyên suốt của Quân chủng.
Ít ngày sau.
Một cuộc diễn tập hiệp đồng quy mô lớn được tổ chức.
Không có máy bay thật.
Không có bom đạn.
Nhưng mọi tình huống đều được xây dựng sát thực tế.
Đài radar phát hiện mục tiêu.
Sở chỉ huy phân tích.
Không quân nhận lệnh.
Tên lửa chuyển trạng thái sẵn sàng.
Pháo phòng không chuẩn bị bảo vệ sân bay.
Từng mắt xích nối tiếp nhau.
Khi diễn tập kết thúc, Đặng Tính và Phùng Thế Tài cùng xem lại toàn bộ quy trình.
Một cán bộ hỏi:
– Thưa các đồng chí, điều gì quan trọng nhất?
Đặng Tính trả lời:
– Hiểu đối phương.
Phùng Thế Tài nói tiếp:
– Và tin đồng đội.
Hai câu trả lời khác nhau.
Nhưng lại tạo thành một bài học hoàn chỉnh.
Chiều muộn.
Hai vị chỉ huy cùng đi dọc đường băng.
Những chiếc MiG-21 nằm im trong công sự.
Xa xa là các khẩu đội pháo phòng không.
Trên đỉnh đồi, ăng-ten radar vẫn quay đều.
Đặng Tính dừng lại nhìn lên bầu trời.
– Không quân chỉ mạnh...
– Khi có cả Quân chủng phía sau.
Phùng Thế Tài gật đầu.
– Và Quân chủng chỉ mạnh...
– Khi từng người lính đều hiểu mình chiến đấu vì điều gì.
Hai người không nói thêm.
Nhưng cả hai đều hiểu.
Cuộc chiến phía trước sẽ còn rất dài.
Đêm ấy.
Trong phòng trực ban, một nhóm phi công trẻ đang nghe kể về những trận không chiến vừa qua.
Họ ghi chép từng kinh nghiệm.
Từng cách cơ động.
Từng thời điểm khai hỏa.
Ở góc phòng, một tấm khẩu hiệu được treo ngay ngắn:
"Huấn luyện giỏi để chiến đấu thắng."
Không ai biết rằng...
Chỉ vài năm sau, chính những phi công trẻ ấy sẽ trở thành lực lượng nòng cốt trong cuộc chiến bảo vệ bầu trời Hà Nội tháng Chạp năm 1972.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



