Kỳ 36: Mệnh lệnh từ Vĩnh Linh
"Muốn đánh thắng B-52 trên bầu trời Hà Nội, trước hết phải học cách đối đầu với nó ở nơi tuyến lửa Vĩnh Linh."

Đầu năm 1971.
Ở phía Nam miền Bắc, Vĩnh Linh vẫn ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn.
Nơi đây chỉ cách giới tuyến quân sự tạm thời vài chục kilômét.
Máy bay Mỹ xuất hiện gần như mỗi ngày.
Trong số đó có cả những chiếc B-52 – loại máy bay mà phần lớn cán bộ, chiến sĩ phòng không ở Hà Nội mới chỉ biết qua tài liệu và ảnh trinh sát.
Nhưng ở Vĩnh Linh...
Người lính đã nghe tiếng động cơ của chúng.
Đã nhìn thấy những cột đất đá bốc cao sau mỗi đợt ném bom.
Và đã bắt đầu rút ra những bài học đầu tiên.
Một buổi sáng.
Tại Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân, Thiếu tướng Phùng Thế Tài nhận được bản báo cáo khẩn từ chiến trường.
Bản báo cáo không dài.
Chỉ vài trang giấy.
Nhưng ông đọc rất chậm.
Trong đó ghi rõ:
Độ cao hoạt động của B-52.
Đội hình bay.
Mức độ gây nhiễu điện tử.
Hiệu quả của từng phương pháp bắt bám mục tiêu.
Ông gấp tập tài liệu lại rồi nói với các cán bộ:
– Đây...
– Là những bài học bằng máu.
– Phải đưa ngay vào giáo trình huấn luyện.
Chỉ vài ngày sau, nhiều cán bộ tên lửa từ các đơn vị phía Bắc được điều vào Vĩnh Linh.
Họ không đến để chiến đấu lâu dài.
Họ đến để học.
Để tận mắt quan sát.
Để ghi chép.
Để hiểu đối thủ.
Một sĩ quan trẻ đứng trên sườn đồi nhìn về phía biển.
Tiếng nổ từ xa vọng lại.
Anh khẽ hỏi người đồng đội:
– Đó là B-52 à?
Người cán bộ lâu năm gật đầu.
– Đúng.
– Hãy nhớ âm thanh ấy.
– Rồi một ngày...
– Nó sẽ xuất hiện trên bầu trời Hà Nội.
Ban ngày.
Các kíp tên lửa theo dõi từng đợt hoạt động của đối phương.
Ban đêm.
Họ ngồi bên những tấm bản đồ.
Đánh dấu từng hướng bay.
Từng thời điểm xuất hiện.
Từng kiểu gây nhiễu.
Không ai coi đó là những con số khô khan.
Bởi mỗi chi tiết đều có thể quyết định thành bại của một trận đánh trong tương lai.
Một buổi tối.
Phùng Thế Tài trực tiếp đến làm việc với đoàn cán bộ vừa trở về từ Vĩnh Linh.
Ông không hỏi:
– Các đồng chí đã bắn rơi được bao nhiêu máy bay?
Điều đầu tiên ông hỏi là:
– Các đồng chí học được điều gì?
Một sĩ quan trả lời:
– Báo cáo.
– B-52 không phải là mục tiêu không thể đánh.
Ông gật đầu.
– Còn gì nữa?
Một cán bộ khác mở sổ.
– Muốn đánh trúng...
– Phải thật bình tĩnh.
– Không nóng vội khai hỏa.
– Phải chờ đúng thời cơ.
Phùng Thế Tài mỉm cười.
Đó chính là điều ông mong đợi.
Không phải sự tự tin mù quáng.
Mà là sự tự tin được xây dựng từ thực tiễn.
Sau cuộc họp ấy, toàn Quân chủng bước vào một đợt huấn luyện mới.
Các bài tập đều lấy tình huống B-52 làm trung tâm.
Màn hình radar được bổ sung các dạng nhiễu phức tạp.
Các kíp tên lửa luyện tập kiên trì bám sát mục tiêu.
Các sĩ quan chỉ huy tập xử trí nhiều tình huống bất ngờ.
Không khí ở các trận địa khác hẳn trước đây.
Ai cũng hiểu.
Mỗi giờ luyện tập hôm nay...
Là để chuẩn bị cho một trận đánh chưa biết sẽ diễn ra vào ngày nào.
Đêm cuối xuân.
Phùng Thế Tài đứng trước tấm bản đồ miền Bắc.
Ông dùng bút chì vẽ một đường từ Vĩnh Linh ra Hà Nội.
Rồi khẽ nói với các cán bộ bên cạnh:
– Kinh nghiệm...
– Không được dừng lại ở Vĩnh Linh.
– Nó phải theo các đồng chí...
– Đến từng trận địa quanh Thủ đô.
Ngoài cửa hầm.
Gió đêm thổi nhẹ.
Không ai biết chính xác ngày B-52 sẽ bay vào Hà Nội.
Nhưng từ những bài học ở tuyến lửa Vĩnh Linh, Quân chủng Phòng không – Không quân đã từng bước chuẩn bị cho cuộc đối đầu lịch sử.
Một cuộc đối đầu sẽ làm thay đổi lịch sử chiến tranh trên bầu trời Việt Nam.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



