Kỳ 41: Đêm 18 tháng 12 năm 1972 – Cuộc tập kích bắt đầu
Kỳ 41: Đêm 18 tháng 12 năm 1972 – Cuộc tập kích bắt đầu

Chiều ngày 18 tháng 12 năm 1972.
Hà Nội chìm trong màn sương lạnh.
Người dân vừa kết thúc một ngày làm việc.
Những bếp than hồng bắt đầu đỏ lửa.
Những đứa trẻ chuẩn bị ngồi vào bàn học.
Không ai biết rằng...
Cách Hà Nội hàng trăm kilômét, hàng chục chiếc B-52 đã lần lượt cất cánh từ căn cứ Guam và U-Tapao (Thái Lan), hướng về miền Bắc Việt Nam.
Một trận tập kích đường không chiến lược lớn nhất trong lịch sử chiến tranh Việt Nam đã bắt đầu.
19 giờ 10 phút.
Tại Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân.
Tiếng chuông điện thoại liên tục vang lên.
Các đài radar phía Tây và Tây Bắc lần lượt báo cáo:
– Phát hiện mục tiêu lớn.
– Độ cao trên mười nghìn mét.
– Đội hình đông.
Thông tin dồn dập truyền về.
Những ký hiệu đỏ xuất hiện kín trên bản đồ.
Thiếu tướng Phùng Thế Tài bước nhanh tới bàn chỉ huy.
Ông chỉ hỏi một câu:
– Xác định đúng B-52 chưa?
Sĩ quan trực ban đáp dứt khoát:
– Báo cáo!
– Đã xác định.
Cả căn hầm im phăng phắc.
Khoảnh khắc ấy...
Mọi người đều hiểu.
Ngày mà họ chuẩn bị suốt nhiều năm đã đến.
19 giờ 15 phút.
Mệnh lệnh được truyền đi trên toàn miền Bắc:
– Toàn Quân chủng chuyển cấp một.
– Các đơn vị vào vị trí chiến đấu.
Ở các trận địa tên lửa quanh Hà Nội.
Những người lính lao nhanh vào cabin điều khiển.
Các máy phát điện đồng loạt khởi động.
Ăng-ten radar xoay hết tốc độ.
Bệ phóng từ từ nâng lên.
Không ai nói lớn.
Chỉ có những khẩu lệnh ngắn gọn:
– Kiểm tra nguồn!
– Kiểm tra điều khiển!
– Báo cáo trạng thái!
19 giờ 44 phút.
Tiếng còi báo động vang lên khắp Hà Nội.
Từng hồi còi kéo dài xé tan màn đêm.
Người dân nhanh chóng xuống hầm trú ẩn.
Đèn đường vụt tắt.
Cả Thủ đô chìm trong bóng tối.
Chỉ còn những ánh đèn đỏ trong các sở chỉ huy và trận địa phòng không.
Trên màn hình radar.
Những dải nhiễu điện tử dày đặc bắt đầu xuất hiện.
Khác hẳn tất cả những gì các trắc thủ từng thấy trước đây.
Một chiến sĩ trẻ khẽ nói:
– Nhiễu mạnh quá!
Người chỉ huy bình tĩnh:
– Nhớ những gì đã học.
– Bám mép nhiễu.
– Đừng rời mục tiêu.
Những tháng ngày luyện tập cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
Các kíp chiến đấu không còn lúng túng.
Họ bình tĩnh làm đúng từng thao tác đã được luyện hàng nghìn lần.
Ít phút sau.
Tiếng nổ đầu tiên vang lên từ phía ngoại thành.
Rồi thêm một tiếng nữa.
Những cột lửa đỏ rực xé màn đêm.
Đó là những quả tên lửa đầu tiên của Quân chủng Phòng không – Không quân trong Chiến dịch "Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không".
Các chiến sĩ nín thở theo dõi.
Trên màn hình radar.
Mục tiêu vẫn tiếp tục bay.
Người chỉ huy hô lớn:
– Chuẩn bị quả tiếp theo!
Không ai thất vọng.
Bởi họ biết.
Đây mới chỉ là những phút đầu của một trận đánh sẽ kéo dài nhiều ngày đêm.
Trong Sở chỉ huy.
Các báo cáo liên tục được chuyển đến.
Máy bay địch ném bom xuống nhiều mục tiêu quanh Hà Nội.
Tên lửa ta đã phóng.
Các trận địa vẫn an toàn.
Phùng Thế Tài chăm chú theo dõi từng dòng báo cáo.
Ông không rời bàn chỉ huy dù chỉ một phút.
Thỉnh thoảng, ông chỉ nhắc ngắn gọn:
– Bình tĩnh.
– Đánh đúng phương án.
– Giữ lực lượng.
Những mệnh lệnh ấy nhanh chóng truyền tới từng đơn vị.
Đêm ấy.
Bầu trời Hà Nội đỏ rực bởi bom đạn và những vệt lửa tên lửa.
Cuộc chiến mà cả dân tộc chờ đợi suốt nhiều năm đã chính thức bắt đầu.
Không ai biết nó sẽ kéo dài bao lâu.
Không ai biết sẽ phải hy sinh những gì.
Nhưng tất cả đều có chung một niềm tin.
Hà Nội sẽ đứng vững.
Và những người giữ bầu trời sẽ chiến đấu đến cùng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



