Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỳ 43: Đêm thứ hai – Khi B-52 không còn là “pháo đài bất khả xâm phạm”

"Đêm 19 tháng 12 năm 1972. Sau cú sốc của đêm đầu tiên, Không quân Hoa Kỳ thay đổi đội hình tiến công. Nhưng trên mặt đất, những người lính tên lửa Việt Nam cũng đã trưởng thành chỉ sau một đêm chiến đấu."

Lâm Đồng06/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỳ 43: Đêm thứ hai – Khi B-52 không còn là “pháo đài bất khả xâm phạm”

Rạng sáng ngày 19 tháng 12 năm 1972.

Những trận địa tên lửa quanh Hà Nội vừa cơ động xong.

Nhiều chiến sĩ chưa kịp chợp mắt.

Có người vẫn còn nguyên bùn đất bám trên ống quần sau một đêm kéo khí tài vượt qua những con đường lầy lội.

Nhưng không ai than mệt.

Bởi tất cả đều hiểu.

Đêm nay...

Đối phương sẽ quay lại.


Tại Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân.

Thiếu tướng Phùng Thế Tài chủ trì cuộc họp rút kinh nghiệm ngay khi trời vừa sáng.

Không có lời chúc mừng.

Không có báo cáo thành tích dài dòng.

Trên bảng đen chỉ ghi ba nội dung:

  • Điều gì đã làm đúng?

  • Điều gì còn chưa tốt?

  • Đêm nay phải thay đổi điều gì?

  • Một cán bộ radar đứng lên.

    – Báo cáo.

    – Địch gây nhiễu mạnh hơn dự kiến, nhưng quy luật bay của B-52 vẫn khá ổn định.

    Một cán bộ tên lửa tiếp lời.

    – Sau khi phóng đạn, thời gian cơ động vẫn còn chậm.

    Phùng Thế Tài ghi nhanh từng ý kiến.

    Ông nói:

    – Mỗi phút rút ngắn được...

    – Là thêm một cơ hội sống cho đơn vị.


    Chiều cùng ngày.

    Các đơn vị tranh thủ bổ sung đạn tên lửa.

    Xe vận tải nối nhau vào trận địa.

    Từng quả đạn nặng hàng tấn được đưa lên bệ phóng bằng tất cả sự cẩn trọng.

    Ở một trận địa phía Tây Hà Nội, một chiến sĩ trẻ vuốt nhẹ lên thân quả đạn.

    Người đồng đội cười:

    – Đừng vuốt nữa.

    – Tối nay để nó làm nhiệm vụ.

    Cả tổ cùng bật cười.

    Tiếng cười ngắn ngủi.

    Rồi ai lại trở về công việc của mình.


    Khoảng 19 giờ.

    Các đài radar lại phát hiện những tốp mục tiêu từ xa.

    Lần này.

    Đội hình B-52 có thay đổi.

    Các máy bay bay giãn cách hơn.

    Lực lượng tiêm kích hộ tống nhiều hơn.

    Các dải nhiễu điện tử cũng dày đặc hơn đêm trước.

    Trong cabin điều khiển.

    Người trắc thủ hít một hơi thật sâu.

    Anh nhớ lời người chỉ huy:

    – Đừng nhìn nhiễu.

    – Hãy tìm quy luật.

    Đôi mắt anh chăm chú dõi theo màn hình.

    Giữa vô vàn tín hiệu hỗn loạn.

    Một điểm sáng nhỏ lại xuất hiện.


    Lệnh chiến đấu được phát ra.

    Một đơn vị tên lửa bắt bám thành công.

    Người chỉ huy bình tĩnh chờ đúng cự ly.

    – Phóng!

    Hai quả tên lửa lao vút lên.

    Ánh lửa rực sáng cả một góc trời.

    Chỉ ít giây sau.

    Một tiếng nổ lớn vọng về.

    Các chiến sĩ ôm chầm lấy nhau.

    Nhưng người chỉ huy lập tức nhắc:

    – Bình tĩnh!

    – Tiếp tục theo dõi mục tiêu khác!

    Chiến đấu chưa kết thúc.


    Ở Hà Nội.

    Bom vẫn trút xuống nhiều khu vực.

    Những đội cứu hộ khẩn trương đào bới trong các khu dân cư bị đánh phá.

    Các y bác sĩ làm việc suốt đêm.

    Lực lượng dân quân, công an và thanh niên xung phong nhanh chóng dập lửa, cứu người, giữ thông đường.

    Một cụ già vừa dìu cháu ra khỏi hầm trú ẩn vừa nói:

    – Bộ đội mình đang đánh trả.

    – Hà Nội sẽ không khuất phục.

    Câu nói ấy được truyền từ người này sang người khác.

    Trở thành niềm tin của cả thành phố.


    Gần nửa đêm.

    Bầu trời vẫn rực sáng bởi những vệt tên lửa.

    Trong Sở chỉ huy.

    Một sĩ quan báo cáo:

    – Các đơn vị vẫn giữ được đội hình.

    – Nhiều trận địa đã cơ động an toàn.

    Phùng Thế Tài nhìn lên bản đồ.

    Những ký hiệu đỏ vẫn dày đặc.

    Ông khẽ nói:

    – Tốt.

    – Cứ đánh như thế.

    – Địch càng đánh lâu...

    – Ta càng hiểu họ.


    Khi trời gần sáng.

    Tiếng bom thưa dần.

    Các trận địa nhanh chóng kiểm tra khí tài.

    Bổ sung đạn.

    Sửa chữa những hư hỏng nhỏ.

    Không ai nghĩ đến nghỉ ngơi.

    Họ biết.

    Đêm thứ ba.

    Đối phương sẽ còn trở lại.

    Nhưng khác với hai ngày trước.

    Giờ đây, những người lính tên lửa đã có thêm một thứ vũ khí.

    Đó là niềm tin được tạo nên từ chính chiến thắng của mình.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn