Người có công giúp đỡ cách mạng

Kỳ 46: Ngôi sao lao vào pháo đài bay

"Đêm 28 tháng 12 năm 1972. Một phi công trẻ nhận lệnh cất cánh. Đó là chuyến bay mà ông biết rõ: có thể sẽ không bao giờ trở về."

Lâm Đồng06/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)9 lượt xem0 lượt chia sẻ
Kỳ 46: Ngôi sao lao vào pháo đài bay

Đêm 28 tháng 12 năm 1972.

Sau hơn mười ngày liên tục bị đánh trả quyết liệt, Không quân Hoa Kỳ vẫn tổ chức nhiều tốp B-52 tiến vào bầu trời miền Bắc.

Ở một sân bay quân sự, những chiếc MiG-21 vẫn lặng lẽ nằm trong công sự.

Phi công trực chiến đã mặc sẵn quần áo bay.

Mũ bay đặt ngay bên cạnh.

Không ai rời vị trí.

Mọi người đều chờ một tiếng chuông.


Khoảng sau 22 giờ.

Điện thoại từ Sở chỉ huy vang lên.

Người trực ban hô lớn:

– Có lệnh xuất kích!

Phi công Vũ Xuân Thiều chạy nhanh về phía chiếc MiG-21.

Tổ kỹ thuật đã khởi động máy bay.

Người thợ máy siết chặt tay ông.

Không nói gì.

Họ đã quá quen với khoảnh khắc ấy.

Mỗi lần tiễn phi công cất cánh.

Đều có thể là lần gặp cuối.


Động cơ tăng lực gầm lên.

Chiếc MiG-21 lao vun vút trên đường băng.

Chỉ vài giây sau.

Máy bay rời mặt đất.

Biến mất vào màn đêm.

Trong Sở chỉ huy.

Các sĩ quan dẫn đường liên tục truyền thông tin.

– Mục tiêu phía trước.

– Giữ độ cao.

– Tiếp tục tăng tốc.

Giọng nói trên vô tuyến ngắn gọn.

Chính xác.


Trên bầu trời.

Vũ Xuân Thiều căng mắt quan sát.

Phía trước là màn đêm đặc quánh.

Thỉnh thoảng mới thấy ánh đèn nhấp nháy của đội hình máy bay đối phương.

Ông điều khiển chiếc MiG-21 tiếp cận từ phía sau.

Khoảng cách ngày càng rút ngắn.

Trong buồng lái.

Đồng hồ nhiên liệu giảm rất nhanh.

Đèn báo tên lửa đã sẵn sàng.


Từ Sở chỉ huy.

Lệnh cuối cùng được truyền tới:

– Mục tiêu ở trước mặt.

– Có thể công kích.

Vũ Xuân Thiều trả lời ngắn gọn:

– Rõ!

Đó là một trong những tín hiệu cuối cùng ông gửi về mặt đất.


Chiếc MiG-21 tiếp tục tăng tốc.

Khoảng cách với tốp B-52 ngày càng gần.

Theo nhiều hồi ức của đồng đội và các tài liệu lịch sử Việt Nam, trong thời khắc quyết định, sau khi không còn điều kiện thuận lợi để sử dụng toàn bộ phương án công kích như dự kiến, Vũ Xuân Thiều vẫn kiên quyết bám sát mục tiêu đến cùng. Ít phút sau, tín hiệu chiếc MiG-21 của ông biến mất khỏi màn hình radar. Ông đã anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ chiến đấu. Vũ Xuân Thiều trở thành biểu tượng của tinh thần quyết chiến bảo vệ bầu trời Tổ quốc.


Trong căn hầm Sở chỉ huy.

Không ai nói một lời.

Các sĩ quan vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình radar.

Hy vọng tín hiệu sẽ xuất hiện trở lại.

Nhưng...

Màn hình vẫn lặng im.

Thiếu tướng Phùng Thế Tài đứng rất lâu trước bản đồ tác chiến.

Ông chậm rãi nói:

– Đồng chí ấy...

– Đã hoàn thành nhiệm vụ.

Cả căn phòng lặng đi.

Không có tiếng vỗ tay.

Không có lời ca ngợi.

Chỉ có sự kính trọng dành cho một người lính đã hiến dâng tuổi trẻ cho bầu trời Tổ quốc.


Sáng hôm sau.

Ở sân bay.

Chiếc vị trí đỗ của Vũ Xuân Thiều vẫn còn nguyên.

Người thợ máy lặng lẽ gấp chiếc áo bảo hộ.

Một đồng đội đặt lên bàn làm việc của ông cuốn sổ ghi chép bay.

Không ai cầm lên.

Không ai nói gì.

Nhưng tất cả đều hiểu.

Tên tuổi của người phi công trẻ ấy sẽ còn được nhắc mãi.

Không chỉ vì lòng dũng cảm.

Mà vì ông đã chứng minh rằng.

Trong cuộc chiến bảo vệ bầu trời Việt Nam.

Có những con người sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để giữ bình yên cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn