Kỳ 47: Đêm chiến thắng – B-52 rơi giữa lòng Hà Nội
"Có những chiến thắng được ghi trên bản đồ tác chiến. Có những chiến thắng được ghi trong lòng nhân dân. Và có những chiến thắng còn nằm lại mãi mãi giữa một hồ nước nhỏ của Hà Nội."

Đêm 27 tháng 12 năm 1972.
Sau chín ngày liên tục bị đánh trả quyết liệt, Bộ chỉ huy Không quân Hoa Kỳ tiếp tục tung lực lượng lớn B-52 đánh vào Hà Nội.
Họ tin rằng.
Nếu tăng cường cường độ tập kích.
Hệ thống phòng không Việt Nam sẽ suy yếu.
Nhưng điều họ không ngờ tới là...
Sau chín đêm chiến đấu.
Các đơn vị tên lửa Việt Nam không hề mệt mỏi.
Họ đã hiểu B-52 hơn bao giờ hết.
Khoảng hơn 22 giờ.
Những tốp B-52 từ nhiều hướng tiến vào Hà Nội.
Tiếng còi báo động vang lên.
Các trận địa tên lửa đồng loạt chuyển cấp chiến đấu.
Tại Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không – Không quân.
Thiếu tướng Phùng Thế Tài chăm chú theo dõi từng ký hiệu trên bản đồ.
Ông nhận thấy.
Đội hình máy bay Mỹ vẫn bay theo những hành lang quen thuộc.
Những quy luật được nghiên cứu suốt nhiều năm.
Giờ đây.
Đã phát huy tác dụng.
Ở trận địa tên lửa.
Người trắc thủ bình tĩnh bám sát mục tiêu.
Không còn sự hồi hộp như đêm đầu tiên.
Không còn lúng túng trước những dải nhiễu điện tử.
Mọi thao tác đều diễn ra chính xác.
Người chỉ huy hô lớn:
– Mục tiêu vào cự ly!
– Phóng!
Hai quả tên lửa rời bệ.
Lao thẳng lên bầu trời.
Chỉ vài chục giây sau.
Một quầng lửa đỏ rực bùng lên giữa màn đêm.
Tiếng reo vang lên trong cabin.
Một chiếc B-52 trúng đạn.
Không lâu sau.
Người dân ở khu vực Hồ Hữu Tiệp nhìn thấy một khối lửa khổng lồ từ trên cao lao xuống.
Tiếng nổ vang dội.
Mặt đất rung chuyển.
Sáng hôm sau.
Giữa mặt hồ.
Một phần xác chiếc B-52 vẫn còn nằm đó.
Khói vẫn âm ỉ bốc lên.
Người dân đứng lặng quanh bờ hồ.
Không ai reo hò.
Họ chỉ nhìn những mảnh xác máy bay.
Rồi nhìn lên bầu trời.
Một cụ già khẽ nói:
– Pháo đài bay...
– Cũng phải rơi.
Tin chiến thắng nhanh chóng lan khắp Hà Nội.
Những người lính vừa rời trận địa sau một đêm chiến đấu lại nhận được tin vui.
Ở Sở chỉ huy.
Một sĩ quan báo cáo:
– Báo cáo đồng chí!
– Thêm nhiều B-52 bị bắn hạ.
Phùng Thế Tài gật đầu.
Ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh quen thuộc.
– Tiếp tục chuẩn bị.
– Địch chưa dừng lại đâu.
Đó là điều ông luôn nhắc.
Trong chiến tranh.
Không được phép chủ quan.
Dù vừa giành chiến thắng.
Những ngày sau.
Hình ảnh xác chiếc B-52 nằm giữa Hồ Hữu Tiệp nhanh chóng trở thành biểu tượng.
Không chỉ với người dân Hà Nội.
Mà với cả thế giới.
Nó chứng minh một điều.
Loại máy bay từng được coi là mạnh nhất.
Vẫn có thể bị đánh bại.
Nếu đối mặt với ý chí, trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Chiều cuối tháng Chạp.
Một nhóm học sinh đi ngang qua Hồ Hữu Tiệp.
Các em đứng rất lâu.
Nhìn phần thân máy bay còn nổi trên mặt nước.
Một em nhỏ hỏi cha:
– Sao người ta không mang nó đi?
Người cha mỉm cười.
– Để sau này...
– Con và các bạn sẽ nhớ.
– Rằng Hà Nội từng chiến thắng như thế nào.
Mặt hồ lặng sóng.
Mảnh xác B-52 vẫn nằm đó.
Như một chứng nhân không bao giờ biết nói.
Nhưng đủ để kể với các thế hệ mai sau về mười hai ngày đêm không thể nào quên của dân tộc Việt Nam.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



