KỲ 57: ĐÊM KHÔNG AI NGỦ
Đêm 29 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn gần như thức trắng. Tiếng trực thăng, tiếng xe cộ và những bản tin phát liên tục khiến mọi người đều hiểu rằng một thời khắc lịch sử đang đến rất gần.

Đêm 29 tháng 4.
Bầu trời Sài Gòn không còn yên tĩnh.
Từng chiếc trực thăng nối nhau bay qua.
Tiếng động cơ vang vọng suốt đêm.
Ở nhiều con đường, dòng người vẫn hối hả.
Trong tòa soạn.
Không một chiếc máy đánh chữ nào ngừng hoạt động.
Các phóng viên thay nhau trực.
Điện thoại reo không dứt.
Một phóng viên nước ngoài nhìn đồng hồ.
Đã quá nửa đêm.
Anh quay sang Phạm Xuân Ẩn.
"Anh có nghĩ sáng mai mọi chuyện sẽ khác không?"
Ông im lặng.
Rồi nhẹ nhàng trả lời:
"Có những bình minh làm thay đổi cả lịch sử."
Không ai ngủ.
Không phải vì công việc.
Mà vì tất cả đều biết...
Ngày mai sẽ không giống bất kỳ ngày nào trước đó.
Trước khi trời sáng, Phạm Xuân Ẩn mở cuốn sổ.
Ông viết:
"Có những đêm dài nhất cũng sẽ kết thúc khi mặt trời mọc."
Ông khép sổ.
Ngoài cửa sổ, bầu trời phía đông đã bắt đầu nhạt màu.
Còn tiếp…
Kỳ sau: "Ngày 30 tháng 4 năm 1975".



