KỲ 59: NGƯỜI PHÓNG VIÊN KHÔNG CÒN PHẢI GIỮ HAI VAI DIỄN
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiến tranh kết thúc nhưng Phạm Xuân Ẩn chưa thể ngay lập tức trở về với thân phận thật. Với nhiều người, ông vẫn chỉ là một nhà báo nổi tiếng từng làm việc cho báo chí quốc tế.

Những ngày đầu tháng Năm năm 1975.
Sài Gòn bước vào một nhịp sống mới.
Những tiếng súng đã im.
Nhưng trong các tòa soạn báo, câu chuyện về tương lai của từng phóng viên vẫn còn được nhắc đến mỗi ngày.
Nhiều nhà báo nước ngoài chuẩn bị rời Việt Nam.
Có người đến chào tạm biệt Phạm Xuân Ẩn.
Một phóng viên Mỹ siết chặt tay ông.
"Tôi sẽ nhớ những buổi cà phê và những cuộc tranh luận với anh."
Ông mỉm cười.
"Tôi cũng vậy."
Không ai trong số họ biết rằng người đồng nghiệp họ kính trọng đã mang trên vai một sứ mệnh khác suốt hơn hai mươi năm.
Những ngày ấy, Phạm Xuân Ẩn vẫn sống giản dị như trước.
Ông không kể về những việc mình đã làm.
Không nhận mình là người hùng.
Ông hiểu rằng có những chiến công phải chờ thời gian trả lời.
Một người bạn hỏi:
"Anh thấy nhẹ nhõm chứ?"
Ông nhìn ra hàng cây trước cửa.
"Có."
"Nhưng điều tôi mong nhất không phải là được biết đến."
"Mà là đất nước không còn chiến tranh."
Đó là câu trả lời rất giống Phạm Xuân Ẩn.
Ít nói.
Không phô trương.
Nhưng chứa đựng cả cuộc đời của ông.
Còn tiếp…
Kỳ sau: "Những người bạn không biết sự thật".
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



