KỲ 64: BÀI HỌC ĐẦU TIÊN
Nhiều nhà báo trẻ từng tìm đến Phạm Xuân Ẩn để học hỏi kinh nghiệm. Điều bất ngờ là ông hiếm khi nói về những chiến công của mình. Thay vào đó, ông luôn bắt đầu bằng những bài học rất giản dị về đạo đức nghề nghiệp.
Một buổi chiều.
Một nhóm sinh viên báo chí đến thăm Phạm Xuân Ẩn.
Ai cũng háo hức.
Họ nghĩ sẽ được nghe những câu chuyện ly kỳ về nghề tình báo.
Nhưng câu hỏi đầu tiên của ông lại rất đơn giản.
"Các cháu đọc mấy tờ báo mỗi ngày?"
Mọi người nhìn nhau.
Có người trả lời hai.
Có người ba.
Ông mỉm cười.
"Ít quá."
"Một nhà báo không nên chỉ đọc những điều mình thích."
"Phải đọc cả những điều mình không đồng ý."
Cả căn phòng bỗng im lặng.
Ông tiếp tục:
"Nếu chỉ nghe một phía..."
"...các cháu sẽ không bao giờ nhìn thấy toàn bộ sự thật."
Một sinh viên hỏi:
"Điều khó nhất của nghề báo là gì ạ?"
Ông đáp ngay:
"Giữ được sự trung thực."
"Không phải với người khác."
"Mà với chính mình."
Ông kể rằng trong nhiều năm làm báo, điều ông sợ nhất không phải là thiếu thông tin.
Mà là vội vàng kết luận khi chưa đủ căn cứ.
Buổi trò chuyện kết thúc.
Các sinh viên ra về với rất nhiều ghi chép.
Nhưng điều họ nhớ nhất lại không phải những câu chuyện về chiến tranh.
Mà là lời nhắn của người thầy già trước lúc chia tay:
"Viết nhanh là một kỹ năng."
"Viết đúng mới là trách nhiệm."
Đó cũng là nguyên tắc đã theo Phạm Xuân Ẩn suốt cả cuộc đời làm báo.
Còn tiếp…
Kỳ sau: "Người bạn mang tên Larry Berman" – cuộc gặp giữa Phạm Xuân Ẩn và nhà sử học Larry Berman mở ra hành trình đưa câu chuyện của ông đến với độc giả trên khắp thế giới.



