Kỳ 7: Lương Ngọc Quyến – Người chiến sĩ ngã xuống giữa khói lửa
Trong những ngày ác liệt của cuộc Khởi nghĩa Thái Nguyên, Lương Ngọc Quyến bị thương nặng và anh dũng hy sinh. Sự ra đi của ông là mất mát to lớn đối với nghĩa quân, nhưng cũng tiếp thêm ý chí để Đội Cấn và các chiến sĩ quyết tâm chiến đấu đến cùng.
Sau nhiều ngày liên tiếp giao tranh, tiếng súng vẫn không ngừng vang lên trên các tuyến đường dẫn vào tỉnh lỵ Thái Nguyên.
Quân Pháp liên tục tăng thêm lực lượng.
Súng máy được bố trí ở nhiều hướng.
Pháo binh bắn dữ dội vào những vị trí mà nghĩa quân đang phòng thủ.
Khói lửa bao trùm nhiều khu vực trong tỉnh lỵ.
Nghĩa quân chiến đấu rất dũng cảm nhưng bắt đầu rơi vào tình thế bất lợi.
Đạn dược ngày càng cạn.
Lương thực cũng không còn nhiều.
Trong hoàn cảnh ấy, Lương Ngọc Quyến vẫn luôn có mặt ở những nơi chiến sự diễn ra quyết liệt nhất.
Ông cùng Đội Cấn động viên các chiến sĩ giữ vững tinh thần, đồng thời tìm cách tổ chức lại đội hình sau mỗi đợt tiến công của đối phương.
Là người từng được đào tạo quân sự ở nước ngoài, Lương Ngọc Quyến hiểu rõ tầm quan trọng của việc giữ vững kỷ luật trong chiến đấu.
Ông nhắc nhở các chiến sĩ:
Không được hoảng loạn.
Không được tự ý rời vị trí.
Phải bảo vệ lực lượng để tiếp tục chiến đấu.
Nhờ sự bình tĩnh ấy, nghĩa quân nhiều lần đẩy lùi các đợt tiến công của quân Pháp.
Nhưng sự chênh lệch về lực lượng ngày càng lớn.
Trong một trận chiến ác liệt, Lương Ngọc Quyến không may bị trúng đạn.
Các đồng đội nhanh chóng đưa ông ra khỏi làn đạn và tìm cách cứu chữa.
Tuy nhiên, do vết thương quá nặng và điều kiện thuốc men vô cùng thiếu thốn, ông đã không qua khỏi.
Sự hy sinh của Lương Ngọc Quyến là một mất mát vô cùng lớn đối với cuộc khởi nghĩa.
Tin buồn nhanh chóng lan đến các đơn vị chiến đấu.
Nhiều chiến sĩ lặng người.
Họ vừa mất đi một người chỉ huy, một nhà yêu nước kiên cường, người đã cùng Đội Cấn xây dựng kế hoạch cho cuộc khởi nghĩa ngay từ những ngày đầu.
Đối với Đội Cấn, đây là thời khắc vô cùng đau đớn.
Người đồng chí thân thiết, người đã cùng ông chia sẻ lý tưởng giải phóng dân tộc, nay đã ngã xuống giữa chiến trường.
Nhưng ông hiểu rằng, lúc này không phải là lúc gục ngã.
Cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn.
Nếu nghĩa quân mất tinh thần, sự hy sinh của Lương Ngọc Quyến sẽ trở nên vô nghĩa.
Đội Cấn nhanh chóng tập hợp các chỉ huy.
Ông yêu cầu toàn quân giữ vững đội ngũ, tiếp tục chiến đấu và bảo vệ những người còn sống.
Lệnh được truyền đi khắp các vị trí phòng thủ.
Không khí đau thương nhanh chóng chuyển thành quyết tâm.
Các chiến sĩ siết chặt tay súng.
Họ hiểu rằng người đồng chí của mình đã ngã xuống vì độc lập của dân tộc.
Điều duy nhất họ có thể làm lúc ấy là tiếp tục chiến đấu.
Những ngày sau đó, cuộc phản công của quân Pháp ngày càng quyết liệt.
Nghĩa quân buộc phải vừa chiến đấu, vừa tìm cách bảo toàn lực lượng.
Một quyết định quan trọng đang được Đội Cấn cân nhắc.
Đó là rời khỏi tỉnh lỵ để tiếp tục cuộc chiến ở vùng rừng núi.



