KỲ HƯNG – HUYỀN THOẠI VỀ "GIẾNG NƯỚC CÁCH MẠNG" (1)
Giữa vùng cát trắng Kỳ Hưng khô cằn, có một giếng nước ngọt cổ nằm sát chân đồi. Đây là nguồn nước duy nhất nuôi sống cả làng và cũng là nơi bộ đội, du kích thường xuyên ghé qua để tiếp nước trước mỗi đợt hành quân. Địch biết vậy nên đã nhiều lần tìm cách đổ chất độc hoặc lập đồn bốt ngay cạnh giếng để cắt đứt "nguồn sống" của ta.
Tuy nhiên, nhân dân Kỳ Hưng đã thề: "Giếng nước là máu thịt, mất giếng là mất làng". Các mẹ, các chị đã thay phiên nhau gánh nước từ mờ sáng, bí mật giấu những ống tre chứa đầy nước ngọt vào các bụi phi lao để bộ đội đến lấy mà không phải lộ diện. Thậm chí, họ còn dùng nước giếng để "dụ" lính ngụy ra tắm giặt, qua đó thực hiện công tác binh vận. Giếng nước Kỳ Hưng vì thế không bao giờ cạn, nó trở thành biểu tượng của sự tiếp nối và lòng trung thành, nơi dòng nước mát lành của quê hương đã nuôi dưỡng ý chí kiên trung của biết bao thế hệ chiến sĩ.



