Kỷ niệm chiến trường Xuân 1975
Tình cờ lướt qua những trang viết cũ, tôi bắt gặp bài kể chuyện của một cựu chiến binh về những ngày chiến trường Xuân 1975. Từng câu chữ mộc mạc mà chan chứa hào khí như đưa tôi ngược dòng thời gian, trở về những giờ phút khốc liệt nhưng rực sáng niềm tin của dân tộc. Câu chuyện không chỉ khơi dậy lòng tự hào, mà còn khiến tôi lặng người trước sự hy sinh thầm lặng của những người lính năm xưa.
Ngày 25-8-1972, Cựu chiến binh Trần Công Xưa khi nhận được giấy báo nhập học tại Trường Trung cấp Điện lực Thái Nguyên thì ccungx là lúc có lệnh gọi nhập ngũ.
Hơn hai năm sau, cựu chiến binh Trần Công Xưa được thăng quân hàm Hạ sĩ và bổ nhiệm chức vụ Tiểu đội trưởng, biên chế về Trung đội 2, Đại đội 2, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316, đóng quân ở Cánh Đồng Chum-Xiêng Khoảng (Lào). Cuối năm 1974, ông Xưa cùng đồng đội được lệnh hành quân bộ từ Xiêng Khoảng về Tân Kỳ (Nghệ An), mất hơn hai tuần thì tới nơi. Tết Nguyên đán năm đó, đơn vị ông đang chuẩn bị đón Tết thì bất ngờ có lệnh của cấp trên: Hành quân cấp tốc...
Trung tuần tháng 2-1975, đơn vị ông Xưa tập kết trong rừng già cạnh sông Sêrêpôk, cách Buôn Ma Thuột khoảng 20km. Hằng ngày, tôi và một số anh em được đơn vị lựa chọn cùng các trinh sát của Trung đoàn đi vào khu vực rừng le, cứ đêm đi, ngày lại quay về nơi tập kết. Ông kể sau này ông và đồng đội mới biết đó là những chuyến đi để quen địa hình, trinh sát chuẩn bị cho chiến trường.
Ngày 8-3-1975, đơn vị ông được lệnh vượt sông tiếp cận ngoại vi thị xã Buôn Ma Thuột. Vẫn là ngày giấu quân, đêm hành tiến, chúng tôi đã tiếp cận cách thị xã Buôn Ma Thuột khoảng 2km. Trong linh cảm và nhận thức của ông, một trận chiến lớn sắp bắt đầu. Ông nghĩ phải quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, tuy nhiên tâm trạng rất hồi hộp vì đây là trận đánh đầu tiên trong đời quân ngũ.
Rạng sáng 10-3-1975, Đại đội 2 chúng tôi được lệnh cùng các đơn vị đánh vào kho Mai Hắc Đế, sở chỉ huy Sư đoàn 23 ngụy tại thị xã Buôn Ma Thuột. Theo lệnh của trung đội trưởng, Ông nhanh chóng ra lệnh cho tiểu đội đồng loạt nổ súng tiến công.
Tiếng AK nổ đanh, tiếng trung liên giòn giã, xen lẫn tiếng ùng oàng của B40, B41 cùng tiếng tiểu liên cực nhanh AR-15 và tiếng của súng phóng lựu M79. Quân địch hoàn toàn bị bất ngờ. Bộ đội ta xung phong, đánh cận chiến với địch, cách nhau chỉ vài mét. Khi đánh giáp lá cà, địch nổ súng bắn bừa như vãi đạn. Có tên vừa chạy vừa ghếch súng bắn lên trời như điên.
Quân địch khi bị ta tấn công phủ đầu đã rối loạn, nhưng rồi chúng củng cố lại đội hình, co cụm để chống cự, gọi phi pháo với cường độ cao để yểm trợ tối đa cho bọn lính và phản kích lại. Trời sáng hẳn, trận đánh mỗi lúc một ác liệt. Bộ đội ta cũng thương vong nhiều, có đồng chí hy sinh khi đang đè lên xác địch ở tư thế vật lộn. Nhưng trước sức tấn công mạnh mẽ và bất ngờ của ta khi có xe tăng rầm rộ tiến vào, bọn địch vô cùng hoảng loạn, hò nhau tháo chạy.
Trận đánh đầu tiên trong đời quân ngũ ở cương vị tiểu đội trưởng của tôi là vậy. Đến nay đã tròn 50 năm, mỗi khi nhớ lại ông rất đỗi tự hào vì bản thân và đơn vị đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, càng tự hào hơn khi trận chiến đấu đó góp phần tạo tiền đề cho trận quyết chiến chiến lược làm nên Đại thắng mùa Xuân 1975. Tham gia trận chiến đấu năm đó, nhiều đồng đội của ông đã hy sinh. Bản thân tôi và những người còn sống đã rời quân ngũ khá lâu, nhưng kỷ niệm sâu sắc về một thời trận mạc và những gương mặt đồng đội đã ngã xuống cho đất nước hòa bình không bao giờ phai mờ trong tâm trí.
Khép lại bài viết, tôi vẫn thấy dư âm của câu chuyện như vang vọng trong lòng: đó là ý chí kiên cường, là lòng yêu nước son sắt và là những mất mát không gì bù đắp của thế hệ đi trước. Những trang ký ức của người cựu chiến binh không chỉ giúp tôi hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay, mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng, biết sống xứng đáng với những gì cha anh đã gửi lại. Và trên hành trình phía trước, tôi tự nhủ sẽ luôn ghi nhớ và biết ơn những c



